Truyên phong the

     
Đêm tối, gió thổi mây tan, phân tử mưa to ứ bên trên tấm cửa kính nhìn trong suốt của hành lang cửa số cạnh bên khu đất, dần dần chảy đi chỉ từ hơi nước mờ mờ vào ko trung.Khung thủy tinh trong trong veo ánh lên khuôn mặt giỏi mỹ của Thiên Châu, cô đứng sống kia vắng lặng cơ mà quan sát ra phía bên ngoài, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, lãnh đạm.Cho cho khi…Cô cảm thấy được hơi thsống của một người làm sao kia trong chống, Thiên Châu quay trở lại, đang thấy Lâm Khánh Phong đang bó tay đứng làm việc cửa, vẻ khía cạnh hắn ko mấy tốt, hai con mắt như đã nhen nhúm một ngọn gàng lửa giận quan sát Thiên Châu.Thiên Châu vờ như không thấy sự giận dữ vào đôi mắt kia, cô lãnh đạm cùng hờ hững nói: “Thiên chủ, tôi ý kiến đề nghị anh trường đoản cú này chớ cần sử dụng chiếc chìa khóa tổng cỗ nhằm vào chống người khác ví như vậy.”Lâm Khánh Phong càng buổi tối phương diện rộng, hắn vẫn đứng lặng ngơi nghỉ kia quan sát Thiên Châu, khóe mồm nhếch lên: “Tại sao? Chẳng đề xuất tối như thế nào tôi cũng bắt buộc vào phòng em sao?”Thiên châu nhíu mày: “Đây là lịch lãm tối tđọc, chi tiết từ ni sau đây ko bắt buộc anh vào đó.”Nói là vắt, cơ mà không hiểu biết nhiều vị sao trong tâm Thiên Châu bao gồm một xúc cảm mất mát…“Lịch sự tối thiểu? Em nên biết nhiều từ bỏ này không nên dùng đến tôi.”- Lâm Khánh Phong vừa nói, mỗi bước mỗi bước đi về phía Thiên Châu, bước chân hắn chậm rì rì nhưng hoàn toàn có thể thấy vô cùng nguy hiểm: “Còn nữa… tối hôm nay, tối sau này với những hôm sau tôi đã ngủ ở đây.”Người thiếu nữ đáng chết, dám buông một câu nói hững hờ vô tâm mang lại vậy? lấy sự quyên tâm của hắn ra mà hất hủi? Giờ phút này, Lâm Khánh Phong thiệt sự hy vọng giết thịt bị tiêu diệt cô.Thiên Châu nhíu mày, cô chình ảnh giác từng khá thngơi nghỉ vẫn ngày càng gần của hắn, nhưng mà vẫn em bạn dạng thân mình ko lùi về vùng phía đằng sau, sau khoản thời gian nghe Lâm Khánh Phong nói thì bắt buộc kinh ngạc rộng chú ý hắn: “Thiên công ty, xin nhấn mạnh một điều, đó là phòng của mình.”Lâm Khánh Phong nsống niềm vui nguy hiểm: “Luôn miệng gọi tôi là thiên chủ, em ước ao thông báo tôi rằng em là tay chân của tôi sao?”Thiên Châu nhíu mi, quả tình không Chịu đựng được chiếc nhiều loại tương đối thsinh hoạt gian nguy như đã chiếm hết không khí tê, cô đi thật nkhô nóng về phía cửa chống, mở cửa ra chú ý Lâm Khánh Phong: “Ra ngoài! Thiên công ty, tôi không muốn trsống khía cạnh với anh.”Lâm Khánh Phong nhảy cười cợt, hai con mắt nheo lại chú ý Thiên Châu một lúc nhỏng vẫn lo liệu điều gì, cơ mà hắn vẫn bức về phía cửa, chỉ có điều hắn ko ra khỏi chống và lại đứng trước khía cạnh Thiên Châu, giọng nói nguy hiểm vang lên: “Vậy thì cứ đọng trsinh hoạt mặt đi, thật đúng khi, tôi cũng đang muốn… trsinh hoạt phương diện.”Nói rồi, bàn tay Lâm Khánh Phong vòng ra phía đằng sau vậy rước cửa phòng.~ Rầm ~ Chình họa cửa chống bị một lực tăng cường tạo nên một tiếng vang lớn rồi khxay lại.Thiên Châu còn chưa kịp Để ý đến thì đã biết thành một lực bự tăng nhanh vào cửa ngõ, sau đó một tay cũng vòng qua để lên cửa nhà sau lưng khiến cho cô trọn vẹn không còn đường bay.Lâm Khánh Phong nhếch mxay, nâng cằm cô lên, rồi hôn cô cuồng sức nóng còn Lâm Khánh Phong không dtrằn đặt xâm chiếm đem cô... khi song môi của hắn vừa va vào môi cô, lý trí của hắn nlỗi bị tung tung, body lạnh bừng. Hắn khát vọng cô, trái tyên ổn cô, khung hình cô, tất cả các gì ở trong về cô.


Bạn đang xem: Truyên phong the


Xem thm: Đời Nghệ Sĩ Pháp - 190 Chuyện Nghệ Sĩ Ý Tưởng Trong 2021



Xem thêm: Unit 7 Lớp 8, Soạn Anh Văn Lớp 8 Unit 7 Lớp 8: Getting Started

Nhưng cô nàng lòng dạ sắt đá vẫn cắn chặt răng, diễn tả rõ sự căn năn từ!Thiên Châu cả tởm vùng vẫy, nụ hôn lần này so với lần ở trên cầu ngày hôm trước không giống nhau,ít ra… cô cũng không có cảm xúc khiếp sợ nhỏng bây giờ… Thiên Châu ra sức đẩy tín đồ bọn ông trước phương diện ra nhưng lại dù sao cô cũng là thiếu phụ, bao gồm khỏe khoắn hơn thế nữa, có lý trí hơn thế nữa, thì cũng đâu thể đối với công sức của lũ ông.Lâm Khánh Phong sử dụng sức cạy nhì hàm răng của cô ấy, chiếm phần mang song môi cô, bước đầu hôn mạnh mẽ. Hơi thsinh sống nồng nàn của hắn khiến cho tlặng cô đập loàn, cô rước rất là đẩy hắn ra. Hắn ổn định hai tay cô trên góc cửa, áp gần kề lên người cô, toàn bộ cơ thể cô nằm gọn gàng trong vòng tay hắn…“Um!”- Thiên Châu vắt chấp nghiêng đầu rời nụ hôn của hắn, nhưng lại lại bất ngờ rằng hành động né tránh của bản thân khiến cho nụ hôn kia thuận vậy tđuổi xuống chiếc cổ white nõn như ngọc thạch của cô ý.Lâm Khánh Phong gặm nhắm vành tai nhỏ tuổi của cô, cảm giác được cô bé trong tâm đã run lên thì sẽ càng thêm khoái trá,một bàn tay hắn cố định tay cô, bàn tay sót lại bỏ trên eo cô rồi thủng thẳng di chuyển, du ngoạn khắp khu vực bên trên người cô.“Lâm Khánh phong! Đủ rồi, mau buông tôi ra!”- Thiên Châu to ngôn ngữ, cô bắt buộc chế ước sự khó chịu của chính mình mà lại điện thoại tư vấn cả chúng ta thương hiệu của hắn.Giọng nói của Lâm Khánh Phong khàn khàn, trầm thấp nlỗi giờ đồng hồ câu hồn của ma quỷ vang lên mặt tai cô: “Đủ sao? Vẫn chưa đủ, ngoan, rồi em đang biết đồ vật gi gọi là…”- Lâm Khánh phong cố ý dừng lại, day nhẹ vành tai nhạy cảm của cô ý tiếp đến nhấn mạnh từng chữ: “Không-bao-giờ-đủ!”Nói rồi, Lâm Khánh Phong bế bỗng Thiên Châu lên, đi về phía nệm ngủ.Thiên châu thiệt không đủ can đảm suy nghĩ tới Lâm Khánh Phong đang làm cho như thế với mình, duy nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể trừng lớn mắt mà quan sát hành vi có tác dụng càn của hắn, ngay sau đó cô cảm giác từ đầu đến chân bản thân rơi xuống giường tiếp nối một hơi thnghỉ ngơi thân thuộc che phủ mang cô. Lâm Khánh Phong sẽ đè cổ lên trên người cô…Nụ hôn thô bạo và mạnh mẽ của hắn lại đợt nữa rơi xuống, gặm nhắm cái môi bé dại của cô ấy, phát hiện tại Thiên Châu đã vậy chấp gặm chặt răng càng khiến cho Lâm Khánh Phong tức giận, cô gái này trái chính xác là vô trọng tâm vô truất phế cơ mà.“Mlàm việc mồm ra!”- Lâm Khánh Phong nhíu mi nhìn Thiên Châu, gương mặt cô đã biết thành kích mê thích đến mẩn đỏ bởi nụ hôn của hắn, tuy thế vẫn tồn tại lí trí để cắm chặt răng ngăn uống cấm đoán hắn xâm nhập.Người đàn bà này… cực kỳ đặc biệt!Lâm Khánh Phong từ bỏ hỏi phiên bản thân, sao hiện giờ hắn new phân biệt một điều…Hắn, hứng thụ cùng với cô.Thiên Châu thiết yếu nói chuyện, do một Lúc rỉ tai vẫn khiến hắn gồm cơ hội, cô chỉ cần sử dụng ánh nhìn quật cường nhìn hắn.Lâm Khánh Phong làm nên vẻ nhớ tiếc nuối lắc đầu: “Nha đầu, em thiệt ko ngoan, rồi em đã biết hậu quả của việc chọc giận tôi vẫn như thế nào.”Nói rồi hắn tiếp tục hôn cô, bàn tay to lớn cũng không xong xuôi di chuyển trên tín đồ Thiên Châu.khi phát hiện tại Lâm Khánh Phong đã tháo áo của mình, Thiên Châu bây giờ đột bừng tỉnh, bạn đàn ông mặt trên… sẽ muốn…Không được! Thiên Châu giơ tay vùng vẫy nhưng mà vô cùng nkhô cứng đã trở nên đôi tay to phệ của Lâm Khánh Phong lưu lại, cố định trên đầu.Lâm Khánh Phong mỉm cười nguy nan quan sát cô: “Sợ rồi sao? Quả thiệt hiếm thấy dòng vẻ phương diện hoảng loạn Lúc không hẳn chạm mặt ác mộng của em.”“Anh… hạ lưu!”- Thiên Châu trừng ánh mắt Lâm Khánh Phong, nếu như ánh mắt là tranh bị phân tử nhân thì lừng khừng Lâm Khánh Phong vẫn bị tiêu diệt bao nhiêu lần rồi.Lâm Khánh Phong nhếch mồm, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô: “Không sai, sau cuối em cũng hiểu ra tôi đang làm gì cùng với em… phần lớn chình ảnh tới đây còn hạ lưu không chỉ có vậy.”