Ngựa Hoang

  -  

Khi thẩm du từ khu dạy dỗ học ra, dung nhan trời gồm chút tối, đèn bên đường sáng sủa lên, color mờ nhạt, kéo dãn dài hình bóng của cô ra.Cơ sở cũ của phái nam Thành duy nhất Trung nằm ở khu nội thành cũ, con đường phố ở đây lộn xộn, không có kế hoạch trở nên tân tiến hợp lý, phần đông người lạ lẫm đi nơi này đã dễ bị lạc.Thẩm Du đang học tại đây một năm, có thể nói rằng là thân quen với rất nhiều ngõ với hẻm cũ, dẫu vậy ngày thường cũng ít đi con đường này, do sự việc an ninh.Hôm nay cô xong xuôi việc khá muộn, lại quay về trường lấy đồ yêu cầu càng muộn hơn.Cô không thích về trễ quá sẽ khiến cho mẹ lo lắng.Cô suy nghĩ rằng bây giờ ngày nghỉ, dĩ nhiên nhóm bạn teen côn vật dụng nghỉ học tập sớm không có hứng đứng trên đây canh đâu.Nhưng thực sự đã hội chứng minh, có những người dân không thể dùng lối suy nghĩ bình thường để phán xét được.Ai ngờ được trong cả khi ngày nghỉ không tới trường, đám thanh niên thành lập và hoạt động sớm này vẫn hăng hái đứng đây canh giữ cơ chứ?Dưới đèn đường, đám thanh niên với trái đầu đủ loại màu sắc lòe loẹt, miệng phần lớn hút thuốc, có người còn xăm một bé Thanh Long* nhỏ dại trên tay, mũi xỏ khuyên.*

*
Vừa chú ý đã thấy y như sinh vật kỳ lạ* làm sao đó.* phiên bản gốc là sinh thiết bị với 2 hình dạng, mình nhằm thành sinh vật dụng kỳ lạ cho đơn giản và dễ dàng dể phát âm hơn.Thẩm Du y như con sơn dương lầm đường lạc lối, khoảng khắc cô xuất hiện thêm liền đắm say hết sự chú ý.Vài giây im re trôi qua, phía 2 bên đều không ngờ sẽ gặp mặt nhau trên đây vào thời gian này, kiểu như như gặp sinh đồ dùng lạ.Không biết là ai huýt sáo phá vỡ khoảng chừng khắc yên ổn bình này đi, tự sướng cảnh giác nhìn, một nam sinh trên mũi xỏ khuyên vóc dáng lưu manh đi tới khu vực cô, trong đầu cô đã đo lường và thống kê đường tẩu thoát.Đối phương chú ý cô như thấy được thứ bắt đầu lạ: " Ồ, chính xác là nữ sinh rồi! "Lúc hắn ta nói vậy, còn không quên quay đầu lại quan sát về phía đồng đàn ở sau, y như là trước tiên hắn gặp loài mớ lạ và độc đáo như cô.Nam sinh phía sau hào hứng đi tới chỗ cô, trái kiếm tìm cô bùm bùm đập, cũng không đủ can đảm thể hiển thị ngoài, cô gửi tay đẩy kính, tương đối hơi lui mỗi bước về sau." cô nàng nhỏ, buổi tối ra bên ngoài không an toàn, công ty em làm việc đâu, muốn lũ anh đưa em về không? "" mi nói gì vậy, khác gì biến thái đâu, nhắm vào một trong những mỹ nữ, trêu đùa đồng đội à? "" Lăn lăn đi, bầy mày đừng ra vẻ như không thấy con gái khi nào nữa, mất phương diện quá.Anh đi dạo này đang túng thiếu, mượn chút tiền nhé? "................Thẩm Du hít thiệt sâu, ko đợi địch thủ đến sát lập tức vứt chạy. Cô dùng hết sức để chạy, cảm thấy bạn dạng thân chưa từng chạy nhanh vì vậy bao giờ, bên tai là tiếng gió vù vù.Thẩm Du không đủ can đảm ngưng lại, tiếng bước đi phía sau liên tiếp vang lên, còn tồn tại cả tiếng cười cợt mắng khoa trương.Đèn đường nơi lối ra sẽ xa như vậy rồi mà tiếng bước đi lại càng tới sát hơn.Thẩm Du xúc cảm bàn tay phía sau sẽ tóm được cô.Cô dứt rồi........Giây tiếp theo, lưỡng lự tay từ nơi nào vươn ra, bắt lấy tay cô.Dùng mức độ lôi cô vào ngõ nhỏ dại bên cạnh.Mặt bỗng dưng chốc đập vào ngực đối phương, Trầm Du cảm thấy mũi mình hư rồi.Chịu đựng cơn đầu trường đoản cú mũi truyền đến, cô dùng công sức của con người cuối thuộc đẩy cậu ta ra, sau đó hoảng loạn va fan vào chân.ính mắt màu black rơi xuống mũi, khiến cho cô trông hơi chật vật." Ồ, còn không ít sức cơ."Đối phương mang áo hoodie màu sắc đen, khóa áo đồng phục màu sắc đen mặt ngoài, bên trên đầu đội cả nón áo hoodie lẫn mũ lưỡi trai, quan trọng đặc biệt nhất là mặt đeo khẩu trang màu đen nốt =))).Đứng làm việc ranh giới sáng cùng tối, ngọn đèn thời điểm sáng lúc buổi tối chiếu lên người cậu, căn phiên bản làm tín đồ ta ko thấy rõ được khuôn mặt cùng vẻ khía cạnh của cậu, chỉ có thể nhận ra từ các giọng nói đó là 1 nam sinh.Hô hấp Thẩm Du lúc này vẫn còn loạn, khi sử dụng sức thay đổi thì từng cơn khổ cực truyền đến, là bội nghịch ứng khi đi lại quá sức, nhưng vẫn như cũ không đủ can đảm thả lỏng một giây nào, cảnh giác nhìn nam sinh trước mặt ngần ngừ là chúng ta hay là địch, trong mắt tràn đầy sự đề phòng.Âm thanh cách đây không xa truyền đến, khiến hô hấp của cô khối lượng nhẹ hơn nhiều." Lá gan của cậu cũng rất lớn, còn dám đi đến con phố này 1 mình buổi tối." nam giới sinh tiến lên nhị bước, tay bắt đem cánh tay cô, lôi cô trở về phía trước.Thẩm Du theo bạn dạng năng giãy giụa, cũng không đủ can đảm lớn tiếng kêu lên, sợ hãi càng bị chăm chú " Cậu ý muốn làm gì? "Nam sinh cười cợt khẽ: " Tôi mong làm gì, cậu suy nghĩ cậu hoàn toàn có thể phản kháng sao, không muốn bị phát hiện nay thì cấp tốc chạy đi! "Thẩm Du quay đầu nhìn bên phía ngoài ngõ nhỏ, mấy thanh niên lêu lổng đuổi theo cô có lẽ không phạt hiện lũ họ vày chỗ này khá kín đáo đáo, túng bấn mật.Cô chịu đựng nhịp tim đập mất kiểm soát, nói: " Cậu đừng kéo tôi, tôi theo cậu là được."" Còn rất có cá tính, vậy cậu cứ đi theo, lạc tôi cũng kệ."Nam sinh tuy rằng ngoài miệng nói thế, tuy nhiên lại thả lỏng tay ra.Dường như cậu rất không còn xa lạ với ngõ nhỏ tuổi này.Dù chụp ảnh học ở đây một năm, cũng không chắc hẳn đã đi qua những con đường loạn như mê cung trong nội thành cũ này.Đi theo sau phái nam sinh, quành đầy đủ đường thoát khỏi ngõ nhỏ, đối diện chính là trạm ngừng xe buýt đường 135 mà lại cô yêu cầu đi để về nhà." Tôi cho tới rồi, cảm ơn cậu." tự sướng dừng lại, chú ý nam sinh túa mũ áo hoodie ra, đôi mắt phượng thanh mảnh dài nhìn qua đây, có theo chút bái ơ.Thẩm Du xem xét thấy trên tai cậu bao gồm đeo răn dạy tai color đen, dưới ánh sáng của đèn mờ nhạt lóe sáng.Cô nghe cậu nói " Ừ, cậu đi xe buýt về, vượt giờ rồi đúng không? "Thẩm Du từ bây giờ mới để ý, hiện tại chắc mang đến tám phần cô đã bỏ qua chuyến cuối cùng.Khi cô từ bỏ khu dạy dỗ học đi ra, cũng đã sắp hết giờ rồi, vì vậy mới chọn lối đi tắt, ai ngờ lại gặp mặt phải đám bạn đó, làm chậm rì rì không ít thời gian.Cô nhanh chóng tìm di động xem giờ, chỉ cần tìm trong toàn bộ túi bên trên người, bỏ cả cặp ra cũng không tìm thấy di động, xem ra dịp vừa rồi chạy làm cho rơi.Thẩm Du bao gồm chút sợ hãi muốn chạy về tìm.Nam sinh nhìn phản ứng của cô, mở miệng nói: " Rơi điện thoại à, còn muốn trở lại tìm, e rằng những người dân đó còn chưa đi, cậu lại mong chui nguồn vào lưới? "Đương nhiên tự sướng cũng biết nếu như trở về tìm kiếm rất bao gồm khả năng chạm chán mấy fan đó, nhưng......." miệng dưới cái mũi là nhằm trưng à, cũng lừng khừng nhờ fan khác sao? " nam sinh nói xong làm cỗ dáng tín đồ tốt, mang ví chi phí từ vào túi ra, tiếp đến ngang tàng mở ví chi phí ra trước khía cạnh cô.Thẩm Du nhìn đối phương lấy 10 tệ nhất trong túi ra: "......!"Không khí tĩnh mịch 3 giây, sau đó nam sinh vươn hai ngón tay ra, đưa 10 tệ mang lại trước mặt cô: " Đừng cảm kích quá."Thẩm Du chú ý 10 tệ trước mặt, không hề cách nào, cô thiệt sự không muốn nhận: " Cám ơn, cậu tên gì, tớ trả lại mang lại cậu bằng cách nào? "Nam sinh giống như nghe được gì đo thú vị, cười cợt nhẹ một tiếng: " Cậu có thể gọi tôi là Lôi Phong."Thẩm Du: "......!"Sợ là căn bệnh nhân tinh thần từ đâu đó chạy ra.Nam sinh xoay fan xua tay: " sau đây đừng đi đường nguy khốn như vậy nữa, chưa phải lần làm sao cũng gặp gỡ được Lôi Phong đâu."Khi cậu luân phiên người, cô chăm chú tới biển hiệu lóe lên trên mặt ngực cậu: nam giới Thành độc nhất vô nhị Trung.Đột nhiên lưu giữ ra đồng phục phái mạnh sinh khoác trên fan là đồng phục của các đại lý mới, thảo như thế nào cô cảm thấy nhìn gồm chút thân quen mắt.Chỉ không giống màu với các đại lý cũ thôi, đồng phục các đại lý cũ là color nâu.Kiểu dáng vẻ và kiến thiết vẫn kiểu như nhau.Cúi đầu quan sát 10 tệ trong tay, khóe môi cô cong lên: " thương hiệu kì quái."Chờ cô gửi tới đại lý mới, sẽ đem tiền trả cho cậu.*Thẩm Du xuống xe, bà bầu Thẩm băn khoăn lo lắng quan cạnh bên cô từ trên đầu xuống chân: " Con gồm bị thương không, đang nói nhiều lần rồi, dù muộn cũng đừng đi lối đó.Hôm nay ko nghe, may chạm chán người tốt, bé cảm ơn bạn ta chưa? "" Dạ rồi ạ." tự sướng ôm cặp vẻ mặt bi quan bực, cũng chỉ lúc ở trước mặt mẹ Thẩm, cô mới lòi ra một mặt con nít như vậy " Nhưng điện thoại mất rồi ạ."" Mất thì thôi, nhỏ không sao mới là tốt nhất.Mẹ vẫn có tiền lương, bé không phải vất vả như vậy, tới cơ sở mới học, bỏ các bước bán thời hạn kia đi."Thẩm Du biết mẹ băn khoăn lo lắng cho cô, không muốn cô vất vả, nhưng lại cô không thích mẹ cô một mình gánh vác tất cả." bé không vất vả đâu ạ, bé vẫn lo được.Mỗi mon đều tìm kiếm được tiền, như vậy bà bầu không buộc phải đưa chi phí tiêu vặt mang lại con, tiết kiệm chi phí được bởi vậy sẽ trả nợ cấp tốc hơn ạ."Mẹ Thẩm không quan sát ra cô nghĩ về gì vào lòng: " Biết con thương mẹ, tuy nhiên Lục gia trả chi phí lương cao mang lại mẹ, quá trình rất ổn, ngày càng trở nên tốt hơn."" con tin tưởng trình độ chuyên môn của mẹ, Lục gia cố định sẽ thích, chờ sau khi mẹ con mình tất cả tiền thì mở một tiệm bánh ngọt rồi yên ổn sống."Đây vẫn luôn luôn là ước vọng của Thẩm Du, bởi vì từ nhỏ dại bố cô đã bài bạc, cô cùng người mẹ vì trốn nợ đề xuất lang bạc đãi khắp nơi, cho nên vì thế mới cực kỳ hy vọng rất có thể có hồ hết ngày tháng sống an ổn." bé đi vệ sinh đi, mẹ đi làm việc nóng cơm trắng lại."" bà mẹ đi nghỉ ngơi đi, bé tự lo được ạ."" chỉ với tiện tay thôi, con nhanh đi vệ sinh đi, ra là ăn uống được ngay. "Thẩm Du chuyển tay ôm siết lấy mẹ: " Mẹ, có mẹ thật tốt."" từng nào tuổi rồi còn hỗ trợ nũng, mau đi đi." bà mẹ Thẩm cười gửi tay sờ đầu cô, vào mắt những là ý mỉm cười " mẹ phần miếng bánh ngọt bé dại cho con, để lên trên giá sách, lát nữa học mà đói thì rước ăn, chớ sợ béo."Thẩm Du quay đầu nhìn miếng bánh ngọt dâu tây trên giá bán sách, cười nói: " Cảm ơn mẹ! "Bởi vì vẫn luôn là ngày nghỉ, buổi ngày cô không tồn tại việc gì làm nên để giúp mẹ Thẩm làm chút việc, sau thời hạn dài cũng quen với những người dân giúp việc khác trong Lục gia.Lục gia là nhà giàu sang nhất phái mạnh Thành, vị trí ở tất nhiên sẽ không nhỏ.Chỉ có những người giúp việc đơn lẻ trong biệt thự cao cấp nhỏ." từ từ, bây giờ dì Trương của con không khỏe, con giúp dì ấy cho thú nuôi của thiếu gia nạp năng lượng đi."" thú cưng ạ? " Tuy thủ dâm ở khu vực này thuộc mẹ cũng rất được một thời gian, nhưng chưa thấy qua thú nuôi nào ở đây cả " Ở đâu ạ? "" Ở phòng ngủ cá nhân của thiếu thốn gia, call Mao Mao là con thấy được." người mẹ Thẩm đưa cho cô đĩa trái cây và thịt tươi đã chuẩn bị tốt để trên bàn đưa đến cô " Đi đi, xong rồi xuống đây, đừng rượu cồn vào vật dụng gì cả."" bé biết rồi ạ." thẩm du nhận lấy, hỏi vị trí phòng ngủ của thiếu hụt gia rồi new đi tới.Thẩm Du biết Lục gia chỉ gồm một tín đồ thừa kế, dường như anh ta không về công ty bao giờ, cô đến đây cũng lâu như vậy, bắt đầu chỉ gặp gỡ người trong Lục gia là Lục phu nhân cùng Lục tiên sinh.Đi lên tầng ba, rẽ trái đầu tiên, sẽ thấy phòng của thiếu gia.Đẩy cửa ra, phòng to do vậy mà đơn giản và dễ dàng hơn đối với tưởng tượng của cô nhiều, con đường nét xám trắng xem qua rất thật sạch và thoáng khí.Ở thân bàn tròn là thành tháp Lego vô cùng lớn, nhưng new chỉ xong xuôi một nửa thôi.Thẩm Du đến gần hơn để nhìn nhưng không dịch chuyển đồ gì cả, tính tò mò và hiếu kỳ của cô ko lớn, chỉ xem qua đánh giá, sau đó dời trung bình mắt, call một tiếng: " Mao Mao, em ngơi nghỉ đâu? "Là bé chó nhỏ tuổi sao?Đợi một hồi, trong phòng yên ổn ắng chỉ nghe thấy tiếng sản phẩm phun sương.Thẩm Du gồm chút nặng nề hiểu, trong phòng cụ thể không tất cả ai, bởi vì sao mở thiết bị phun sương có tác dụng gì, là sẵn sàng cho thú cưng sao?Cô hotline một tiếng, không thấy tất cả gì đáp lại, lại hotline một tiếng, nghĩ chắc chưa phải là chó nhỏ, theo tính phương pháp của chó con, cô đi vào sẽ được đáp lại, hay là mèo con?Chắc quan yếu là sóc, mèo Anh lông ngắn,...!Hình như một số loại động vật này không ăn giết thịt thì phải?Thẩm Du nghĩ về vậy liền lấn sân vào bên trong, sau cùng thấy được thú nuôi của thiếu thốn gia vào bình chất thủy tinh trên ngưỡng cửa sổ rất lớn.Rêu xanh mọc dài, rùa cá xấu.
*
Là bé này nè các bạn =)))))Mao Mao?Tác giả bao gồm chuyện mong mỏi nói:Lục Tiêu: Bị thú nuôi của anh dọa hại sao?Lần thứ nhất mở hố trong niềm phấn khích, hi vọng mọi tín đồ thích " chiến mã Hoang " ~~~Cầu sưu tầm ~~~ để lại comment phát tiền lì xì cha ngày ~~~~ hy vọng mọi người hoàn toàn có thể bình luận, đậy mặt ~~~.