Truyện Hoa Hồng Trắng

  -  
*
Mặc dù rất là khinh thường, tuy thế Khang Kiều vẫn nhịn được.Sau lúc bị cô nói như vậy, mang lại anh cũng cảm giác dẫn cô về nhà quả thật không trang nghiêm cho lắm.Thế là, đàn họ hứa mười giờ phát sáng hôm sau gặp mặt ở chống khám.Vì tiếp đón cô, Khang Kiều hủy toàn bộ lịch hứa hẹn trước, chuẩn bị cà phê, bánh ngọt.Hình thức trang trọng như cố này cũng không phải hiếm thấy, xưa ni Khang Kiều vẫn luôn luôn đối đãi với khách hàng hàng đặc trưng như vậy, cơ mà khi phát hiện anh dùng hiệ tượng này để đón nhận Miêu Tiêu, các y tá trong phòng khám suýt nữa thì rơi cả kính…“Kỳ lạ thật, rút cuộc là bác sĩ Khang có chuyện gì phải Miêu Tiêu hỗ trợ nhỉ?”“Tôi biết tôi biết!”Có một y tá nào kia vung tay lên hô, những người khác đều hàng loạt vây xung quanh cô ta. Cô ta hắng giọng một cái, bắt đầu nói: “Lần trước tiên cô ấy đến tìm bác sĩ Khang, tôi vô tình nghe được vài câu vào cuộc rỉ tai của bầy họ…”“Hóa ra cô nghe lén chưng sĩ Khang nói chuyện với người bị bệnh sao?” lân cận có người không nhịn được nói xen vào.Việc riêng tư của bệnh nhân rất cần phải bảo mật giỏi đối, tốt nhất là sinh hoạt phương diện trọng điểm lý, đa số bệnh nhân hầu hết giữ kín như bưng, không chủ động dò hỏi ko chỉ đơn giản và dễ dàng là đạo đức nghề nghiệp, mà chính là đạo đức cơ phiên bản nhất của một nhỏ người.“Vừa nói là trong những lúc vô tình nghe thấy mà!” Y tá kia to tiếng dấn mạnh: “Hơn nữa, Miêu Tiêu này cũng không hẳn bệnh nhân của nhà khám chúng ta.”Cũng gồm đạo lý vậy nên sao? sau khi mọi tín đồ ngơ ngác chú ý nhau, y tá trưởng ra mắt nói: “Tiếp đi.”Cô ta thụt lùi giọng, thần thần túng bấn bí nói: “Miêu Tiêu là fan trang điểm mang đến xác chết, những cô nói xem bác sĩ Khang còn rất có thể có chuyện gì nhờ đến cô ấy đây? Đương nhiên là chuyện cần bạn trang điểm đến xác chết ra tay rồi. Tuy thế mọi người đều biết, bố mẹ của chưng sĩ Khang đều đã không còn rồi, dường như cũng không hỗ tương với phần đông họ mặt hàng khác, vậy thì chỉ từ lại thiết yếu anh ta thôi. Tôi nghi ngờ chắc rằng bác sĩ Khang gồm bệnh gì tất yêu chữa, anh ta đang bố trí hậu sự cho bạn dạng thân mình!”Im lặng.Vô thuộc im lặng.Đột nhiên có một y tá báo cáo trách móc: “Cô không nói sớm! hôm qua tôi đã ăn cổ vịt nhưng Miêu Tiêu đem về đó! Nước súc miệng đâu? những cô bao gồm ai sở hữu theo nước súc miệng không? nhanh cho tôi đi!”“Tại sao cô lại vì vậy chứ, cho dù sao cũng là bạn làm y tế, mặc dù là chuyên khoa tư tưởng nhưng cũng coi như xúc tiếp với sinh lão bệnh dịch tử nhiều hơn thế nữa so với người bình thường.


Bạn đang xem: Truyện hoa hồng trắng


Xem thêm: Tập Đọc: Khúc Hát Ru Những Em Bé Lớn Trên Lưng Mẹ, Soạn Bài Khúc Hát Ru Những Em Bé Lớn Trên Lưng Mẹ



Xem thêm: Trịnh Hồng Sơn

Nguyên nhân lại giống hệt những bạn khác tất cả thành kiến với người trang điểm cho xác chết chứ, nghề ấy thiệt vĩ đại, cần được tôn trọng new đúng.”Y tá đang tìm nước súc miệng khắp địa điểm kia dừng lại, quay đầu nhìn về phía bạn đồng nghiệp sẽ đứng ở chỗ đạo đức ngời ngời mà khuyên nhủ cô ta, lạnh lùng nói: “Tiện phía trên nói thêm 1 câu, bánh bích quy cô đang nạp năng lượng cũng là Miêu Tiêu sở hữu đến, nghe nói là buổi tối qua cô ấy trường đoản cú làm, về phần trước lúc làm có rửa tay không thì cũng ko rõ nữa. Tuy nhiên cô tôn kính cô ấy như vậy, hẳn cũng không cân nhắc những sản phẩm công nghệ này đâu nhỉ?”Nghe thấy vậy, y tá kia y hệt như bị điểm huyệt, đơ mình lo lắng, im re để bánh bích quy vào tay xuống, hô lên: “Nhanh đi tìm tủ áo xống của tè Hứa! Ngày nào cô ấy cũng mang theo nước súc miệng!”Lời còn chưa dứt, toàn bộ mọi bạn đều chạy về phía phòng cầm cố đồ.Lát sau, trong toilet, những y tá đứng thành mặt hàng trước bồn rửa tay, lặp đi lặp lại động tác súc miệng.Đây là một nghề nghiệp đáng phải tôn trọng, tránh việc ghét bỏ, độc nhất là fan làm trong ngành y tế như đàn họ càng yêu cầu bày tỏ sự thông cảm bắt đầu đúng… tất cả mọi tín đồ đều phát âm đạo lý này, nhưng ao ước vượt qua chướng ngại tư tưởng cũng chưa phải chuyện dễ dàng dàng, mà người làm y tế còn phải vượt qua chướng ngại sinh lý. Bọn họ còn hiểu rõ hơn so với những người bình thường, các loại nghề nghiệp giống như trang điểm cho xác chết tiếp xúc trực tiếp với những người chết rất rất có thể nhiễm một trong những loại vi khuẩn, virus…Súc miệng ngừng rồi, sau cùng mới có bạn nhớ mang đến việc quan trọng đặc biệt hơn: “Không đúng, ngộ nhỡ bác sĩ Khang thực thụ bị bệnh gì không thể chữa trị khỏi, vậy họ phải làm thế nào bây giờ?”“Đúng vậy.” Có người tỉnh ngộ: “Nếu như không tồn tại bác sĩ Khang sinh sống đây, vậy cơ sở y tế này cũng không tồn tại, ko phải bọn họ nên tranh thủ thời hạn tìm nơi khác sao?”“Không biết bác sĩ Khang có trả tầm giá thôi câu hỏi cho họ không?”“Hẳn là có, mặc dù anh ta keo dán kiệt, nhưng bình thường phúc lợi cũng tương đối tốt. Hơn nữa, trong thời hạn qua anh ta cũng kiếm được rất nhiều tiền! giữ lại làm những gì chứ, cũng không mang theo được.”“À! Nói như vậy, thảo nào đùng một cái tháng trước bác sĩ Khang phát cho bọn họ nhiều chi phí thưởng như vậy, hóa ra là ‘Người sắp đến chết khẩu ca cũng thiện lương’.”“Haizz, nghĩ về kĩ thì, bình thường bác sĩ Khang đối xử với họ cũng không tệ lắm.”“Đúng vậy, quá đáng thương, trẻ tuổi đã nên lần lượt tiễn đưa cha mẹ thì không nói, hiện nay ngay cả phiên bản thân còn trẻ cũng mất sớm.”“Hay là bây chừ chúng ta ở kề bên anh ta nhiều hơn thế một chút, không chừng trung khu trạng xuất sắc sẽ giỏi cho bệnh tình, mặc dầu không xảy ra kỳ tích, cũng để cho chặng đường sau cuối trong cuộc đời của anh ta có không ít hồi ức vui vẻ.”“Rất đúng, mở một buổi tiệc chia tay nô nức thì sao?”“Hơi kỳ quái, đó là chuyện bắt buộc ‘chia tay vui vẻ’ sao?”“Cũng đúng.”“Hay là ăn uống chung cùng với nhau những hơn? Tôi thấy hàng ngày sau lúc tan làm cho anh ta đều 1 mình xuống lầu dưới trong phòng khám ăn uống qua loa thứ gì đó, thật đáng thương!”“Ừ, ăn chấm dứt đi hát karaoke, tôi sẽ không còn chê anh ta hát dở nữa.”Chẳng biết tại sao, Khang Kiều cảm thấy có hơi lạnh vây quanh người anh, khiến cho anh nhảy mũi hơi liên tục.Miêu Tiêu sẽ ngồi bên trên ghế sofa đối diện với anh không chú ý được nữa, ngước đôi mắt lên, có phần niềm nở nói: “Bác sĩ Khang, nếu như anh cảm thấy lạnh thì có thể mở điều hòa.”“Không được, chi phí điện khôn cùng đắt.”“… nhưng tôi cũng thấy cực kỳ lạnh.”Anh đứng lên, sở hữu máy sưởi dưới bàn thao tác làm việc đến sát bên cô, cắm phích cắm vào ổ điện, khom tín đồ lại gần sản phẩm sưởi, xoa xoa hai tay, nhướng mày đắc ý với Miêu Tiêu:“Tạo nhiệt cấp tốc chóng, luồng khí lưu lại thông trẻ trung và tràn trề sức khỏe liên tục, tự động hóa đo lường và làm cho sạch không khí, thiết kế nhỏ dại gọn chiếm phần ít diện tích, đặc biệt quan trọng nhất chính là tiết kiệm điện.”“…” Anh đốt lửa lên luôn luôn đi! giảm bớt khí cacbonic, bảo đảm môi trường cơ mà không tốn điện!“Sao vậy? Có ý kiến gì không?” đến cô sử dụng máy sưởi sẽ là giỏi lắm rồi!“Bác sĩ Khang, anh có nữ giới chưa?”Anh hừ một tiếng coi thường: “Định nói người bủn xỉn như tôi sẽ cô đơn cả đời sao?Không sao, tôi không để ý đâu, có tiền là được rồi.”“Không ko không, anh hiểu lầm rồi, tôi hy vọng nói trường hợp như anh chưa tồn tại bạn gái, xuất xắc là xem xét đến tôi đi.”“…”“Tôi cực kỳ thích kiểu lũ ông sống keo kiệt như anh.”Sau khi anh tĩnh mịch một dịp lâu, lại vùng dậy lần nữa, đi đến lân cận tường, mở công tắc của máy điều hòa, quay trở về ngồi bên trên ghế sofa, nhàn nhã bắt tréo chân, ra vẻ địa chủ, dang tay nói: “Vừa rồi đùa cô thôi. Thật không đủ can đảm giấu giếm, bình thường tôi hồ hết mở máy ổn định hai mươi bốn giờ.”“Hết giờ thao tác cũng ko tắt sao?”“Sao yêu cầu tắt chứ, tôi tùy tiện ăn một bữa cơm cũng mất hơn nghìn tệ, chút tiền năng lượng điện ấy tính là gì.”Cô khẽ nhíu mày: “Vậy quên đi, anh chớ nên xem xét đến tôi thì hơn.”“Được rồi, tôi sẽ không còn cân nhắc, cô yên tâm đi.” Anh chấp nhận vô thuộc sảng khoái.Qua một lúc lâu, anh mới phát hiện ra – có phải lại bị bày kế rồi không?“Cô…” Anh mong mỏi hỏi rõ ràng, cơ mà lời vừa sẵn sàng nói ra thì nhận thấy Miêu Tiêu đang tráng lệ và trang nghiêm xem ảnh chụp trong máy tính xách tay ở trước mặt, đường nét mặt chuyên chú khiến người khác không đủ can đảm quấy rầy.Anh chỉ hoàn toàn có thể im lặng nuốt lại khẩu ca vào trong, lẳng lặng… lẳng lặng giạng chân ra… cần sử dụng mũi chân ngoặc ngoắc đến phích cắm của máy sưởi ấm rơi ngoài ổ điện…“Bác sĩ Khang, anh có bạn nữ chưa?” tự nhiên Miêu Tiêu ngước đôi mắt lên, hỏi lại lần nữa.“… Tôi đi gặm lại! gặm lại còn ko được sao!” Nói xong, anh cam chịu mà khom người nhặt phích cắm lên.“Không phải…” Khóe môi Miêu Tiêu hơi giật giật: “Tôi nói là, hồi xưa anh từng có bạn gái chưa?”Anh ngừng lại: “Liên quan gì cho cô?”“Nếu như cô bạn nữ đó là Kỷ Ương, vậy thì hẳn có tương quan đến tôi rồi chứ?”“Cô…” bởi sao cô biết?