TRUYỆN GHEN

  -  

– phân chia thì chia, anh tưởng anh báu lắm chắc. Em hô hét lên, thủ túc khua loạn xa, tiếp nối lại quay bạn chạy về phía xa.

Bạn đang xem: Truyện ghen

Em giận thiệt sự rồi, anh bực tức đấm vào cửa. Em là đồ con gái vô tâm.

Anh bỗng nhiên thấy ghét cái điện thoại thông minh kinh khủng, nó khiến cho anh ngứa ngáy mắt. Bắt gặp nó anh lại nghĩ mang lại em, em lúc nào cũng thế, giận nhau chẳng khi nào xin lỗi trước. Lần nào cũng là anh nhớ em không chịu được nổi phải hotline cho em. Một thằng con trai như anh sao mà lại cứ phải chạy theo em mãi nắm chứ. Em là cây nấm Lùn xứng đáng ghét. Anh tắt năng lượng điện thoại, nhét thiệt sâu vào tủ quần áo, đi thoát khỏi phòng, nhưng mà cứ được một lúc lại đi vào, lại chú ý sang loại tủ. Anh ra quyết định rồi, lần này anh sẽ không nhân nhượng em nữa.Anh lại mở sản phẩm tính, em đã online, cái mặt mỉm cười trước nick em đã sáng như chọc tức anh. Giận nhau nhưng mà em cứ dửng dung như vậy. Anh cũng bật nick sáng. Em không thèm thủ thỉ với anh thì anh cũng không thèm. Cho em ghi nhớ anh đến ngất xỉu đi, anh thì thầm nghĩ mà lại nghĩ đến bạn dạng thân sẽ nhớ em đến khó chịu cồn cào. Một cơ hội sau vẫn ko thấy em nói gì,status có cái mặt mỉm cười lăn lộn, gan ruột anh nóng lên, ngay lập tức offline. Anh tắt trang bị tính, ra ngoài, dắt xe cộ đi long dong khắp phố.

Anh bắt gặp một cô bé nhỏ tuổi ở tiệm trà sữa, đeo cha lô, mải miết đọc truyện. Anh thoải mái và tự nhiên nhớ đến cái mặt ngố của em, song má white hồng búng ra sữa. Em con nít quá ! Rồi anh bật cười nhưng đùng một cái nhớ mang đến lúc em giận dỗi bỏ đi, anh lại nóng hết cả mặt. Em thật quá đáng !

Anh sở hữu trà sữa tuy thế không uống, lại cài đặt đúng vị em thích, về đến nhà đẩy ngay cho đứa em gái đã ngồi sống phòng khách, nhị mắt nó trừng trừng quan sát anh như thứ thể lạ. Anh mang kệ, bỏ trên phòng, không làm những gì lại bật máy tính. Thông thường giờ này ngày nào cũng nói chuyện với em.

Facebook em update dòng status bắt đầu ” gia đình là số một, anh em là số nhì “. Anh thoải mái và tự nhiên thấy bực mình, gia đình là số một đã đành, đồng đội là số nhì vậy thì người yêu là số mấy. Anh lâu lắm rồi không cập nhật trạng thái như thế nào trên facebook cả, em nói anh đồ vật gi cũng khiến cho mốc meo, em đâu bao gồm biết chiếc facebook này anh lập chỉ để kết các bạn với em. Anh ngay mau lẹ viết status new ” Tôi chưa phải cún ” Viết chấm dứt anh ngóng mãi chẳng thấy em phản nghịch ứng gì, lại tắt đồ vật tính,lên nệm đấp thùm thụp vào gối. Em là trang bị cún bị tiêu diệt tiệt !

Anh còn các lần đi đón em, em lúc nào cũng ra về muộn hơn người khác, anh bảo em chân ngắn thì chạy đi chứ đừng đua đòi đi bộ, làm cho anh chờ ý muốn dài cả cổ. Em phụng phịu bảo :” Chân đang dài thì cổ cũng đề xuất dài mới bằng phẳng chứ ” .Anh nói tuy vậy anh lại khôn cùng thích cảm giác được đợi em. Gồm một lần em thoát khỏi cổng trường, mỉm cười nói sướng với một đứa con trai, mắt cứ híp cả lại, tay vân vê tà áo đồng phục. Anh ngay lập tức call to tên em, em chú ý về phía anh rồi lại ngượng ngùng quan sát về thằng nhóc kia nói chào tạm biệt. Đến sát anh, em nói như hờn giận ” Anh gọi to ráng làm gì, hại em không thấy được anh chắc? “. Em trèo lên xe, ngồi sau ko nói gì, anh lại xin lỗi. Thời gian đó anh vô cùng uất ức, người yêu của anh thì anh đề nghị được quyền hotline chứ, nhưng mà anh lại hại em giận, vậy nên cứ thấy em xị phương diện là xin lỗi thành quen.

Nếu chuyện chỉ có như vậy thì ko nói làm cho gì, cơ mà hôm anh bắt gặp anh để mối quan lại hệ gặp gỡ và hẹn hò với loại đứa nào kia trên facebook,anh nhìn avata của thằng đó thì mới có thể phát hiện đó là người đi cùng em nhưng mà anh gặp mặt ở cổng trường hôm nọ. Anh thật sự không chịu đựng được nữa phải mới nói lời chia ly cấm kỵ đó với em. Biết bao lần anh ý muốn để quan liêu hệ gặp gỡ và hẹn hò với em trên facebook đông đảo bị em tự chối, em bảo anh có không ít người theo như vậy, em sợ hãi bị tín đồ ta ganh ghét. Em tất cả biết khi em dìm lời yêu thương anh thì anh đã khoe hết với vớ cả anh em không, anh không sợ hãi thì em sợ chiếc gì. Bao gồm mà em sợ thằng đàn ông ấy thấy. Anh hết sức giận em.

Giận nhau, anh ko đi đón em nhưng hằng ngày vẫn đến đứng trước cổng ngôi trường em, ở 1 vị trí khác, lặng nhìn em đi ra. Em vẫn lờ lững như vậy, em không thể đi cùng đứa đàn ông kia nữa, gần đây em đi xe buýt về nhà. Anh cứ đi sau cái xe bus em sẽ phải xum xuê mà đau lòng. Những người kia có quyền gì mà lại ép người em vào cửa ngõ như thế, anh ý muốn xông lên đậy cho em.

Sức chịu đựng của anh chính xác là khiến bản thân anh thấy mình vô dụng, chiều tối nhìn em bên trên xe bus, ban đêm anh không ngồi lặng được, điện thoại thông minh đã mở, cứ gắng mãi trên tay, trường đoản cú nhủ 8h sẽ hotline cho em, rồi lại 9h, rồi 10h. Chợt chuông điện thoại cảm ứng thông minh vang lên bài nhạc phim hoạt hình “Maruko” em thích hợp nhất. Màn hình hiển thị có ảnh em đang nhấp nháy, anh cấp nghe máy, tay run run. Em nói :

– Em cần được nói với anh một chuyện.

– Chuyện gì nói nhanh, anh vẫn bận. Anh cầm tỏ ra bình tĩnh.

– Anh bận thì thôi vậy.

Xem thêm: Ảnh Lãng Tử Cô Đơn - Lãng Tử Cô Đơn (Kid)

– Cũng ko bận lắm. Anh thấy bản thân thật mất mặt.

– Có fan nhờ em để quan hệ gặp gỡ và hẹn hò trên facebook một tuần, cậu ấy bị bạn ta theo đuổi ghê quá cần mới nhờ em góp để cắt đuôi.Anh tự nhiên thở phào vơi nhõm nhưng mà vẫn nuốm tỏ ra giá lùng:

– liệu có còn gì khác nữa không?

– không còn rồi. Em nói ngăn nắp rồi tắt máy.

Anh hụt hẫng, anh còn không nói gì mà, em vẫn thù ghét như vậy.

Anh ấn số 1, hotline cho em. Một lúc em new bắt máy:

– Anh còn chưa nói xong sao em tắt máy

– Em tưởng anh bận.

– Đúng là anh rất bận, bận cả ngày, cả ngày bận lưu giữ em.

Em cười khúc khích, sau cuối vẫn là anh thất bại em, anh thua kém nhưng đổi lại được nghe tiếng mỉm cười của em đề cập cũng đáng, cực kỳ ngọt ngào.

– Anh ơi em mong muốn uống trà sữa. Em nũng nịu

– hơn mười giờ tối rồi đấy. Anh miệng thì nói vậy nhưng chân đã bước thoát khỏi cửa phòng.

– Thôi vậy, anh ngủ đi.

Hai mươi phút sau, anh có mặt ở cổng nhà em, anh biết tất cả em không thích uống trà sữa thì anh vẫn đến, anh muốn nhìn thấy em. Em bước ra mở cửa, mỉm cười híp mắt:

– Anh lưu giữ em quá à?

– Thế bao gồm gì sai không? Anh nhớ tình nhân anh cơ mà.

– cố cũng được. Em cười .

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Tả Cơn Mưa Hay Và Chọn Lọc Nhất, 28 Bài Văn Tả Cơn Mưa Hay Nhất

Gặp được em , quan sát em hân hoan uống trà sữa xong, anh tảo xe về, em tự dưng nói vọng vùng phía đằng sau ” Anh ơi, từ giờ đồng hồ em yêu tuyệt nhất là cún con”.Rồi em mỉm cười khúc khích chạy vào nhà. Khía cạnh anh mẩn đỏ khẽ nói ” Anh cũng vậy “..

Một cơn gió bấc hè dịu thổi qua ” nhãi ranh ạ, anh ghen vày anh khôn xiết yêu em ”