Truyện Chúng Ta Ly Hôn Đi

  -  

Lúc anh nói câu đó, nét phương diện anh hết sức nghiêm túc, giọng nói bình tâm rành rọt đến từng chữ, ko phải giống một lời nói đùa. Ý nghĩ về xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: chắc hẳn rằng anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hay những phát hiển thị mình mắc 1 căn bệnh vô phương cứu chữa nào đó... Hoặc ngẫu nhiên một vì sao gì y hệt như trong phim hàn quốc mà sợ hãi liên lụy đến tôi.

Bạn đang xem: Truyện chúng ta ly hôn đi

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt anh với lắc đầu, diễn tả quyết trung khu sẽ cùng anh thừa qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.

*

Câu nói trang bị hai của anh ý thực sự khiến cho tôi như lâm vào địa ngục:

"Anh sẽ yêu người khác rồi, xin lỗi em!".

"Từ lúc nào vậy?" – Tôi cố gắng không nhằm giọng nói của bản thân quá lớn.

"Nửa năm rồi. Thân quen trong một lượt đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình".

Có lẽ ý thức được mình sẽ tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước phương diện vợ, anh không nói gì nữa, chú ý tôi với ánh mắt dò xét. "Anh yêu cô ta bao nhiêu?"

"Rất yêu, mười phần yêu!"

"Vậy cô ta gồm yêu anh không?"

"Yêu!".

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ vì hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tâm càng lớn. Chi bởi giữ lại cho bạn chút thể diện.

Nhớ lại số đông ngày nhì đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Mà lại giờ đây, fan ta đã đi theo tiếng gọi khác, không hề muốn bước bình thường đường với bản thân vậy tôi còn cầm cố níu giữ để gia công gì?

Tôi thở một tương đối thật dài: "Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn ko hết!".

Anh trợn tròn ánh mắt tôi. Anh biết tôi trọn vẹn không bắt buộc người đàn bà dễ dãi, thậm chí còn rất nghiêm ngặt với đầy đủ chuyện nhỏ dại nhặt.

"Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi ko ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh vào tôi còn nói chung như xưa?"

Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không đủ can đảm nhìn tôi. Anh đã đưa ra quyết định để lại toàn bộ mọi đồ vật trong căn nhà này đến tôi và con.

Xem thêm: Bản Mềm: Vở Chính Tả Lớp 3 Tập 1, Chính Tả Lớp 3

***

Trước ngày ra tòa làm giấy tờ thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén bát rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn thế nữa lúc trước. Anh nói ước ao nghe thấy lời chúc mừng hạnh phúc của tôi.

*

Trong cả bữa tiệc anh đều dữ thế chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn trề sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở mặt cô ấy anh cảm hứng như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy... Tôi lưu giữ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn trề sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sinh sống ấy đã và đang từng cuốn hút anh mạnh bạo như thế. Tôi và cô nàng ấy chỉ giải pháp nhau có mười năm, vậy mà đã trở nên gán "mác" tình cũ.

"Cô ấy khôn cùng ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ dại đã khiến cô ấy có xúc cảm thỏa mãn. Bao gồm lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ thời trang điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn uống xủi cảo... Chỉ phần đông việc nhỏ như vậy thôi cơ mà cô ấy đã cảm thấy vui thăng hoa vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm giác rất thoải mái. Anh rất có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng rậm rạp khói thuốc. Anh cũng rất có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm..." - Anh lim dim đôi mắt và đã tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà.

Tôi chú ý nét phương diện thoáng hạnh phúc của anh khi đó, ko sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống hệt như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng cụ thể nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi phí trong nhà. Mua một song tất cũng phải chần chờ xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản nghịch đối anh hội tụ đánh bài với chúng ta bè.

"Ở mặt cô ấy anh cảm thấy con tim mình đạp nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế" - Anh vừa vười vừa nói trong khá rượu.

Tôi ngắt lời anh:

"Cũng tốt thôi! Từ tiếng về sau, em sẽ chú ý nhiều rộng đến bản thân mình. Em đã bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt đến anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua xống áo cho anh để chọn cho chính mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không thật chú trọng vào bữa cơm cho anh. ưng ý thì em nấu nướng cơm, không phù hợp em và nhỏ sẽ đi nạp năng lượng hàng, em cũng trở nên không lo sức khỏe anh nắm nào lúc hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng chớ thây không giặt chăn những lần anh say rượu cùng nôn ra, cũng không khóc và đi tìm kiếm anh mỗi góc phố khi anh ko về đơn vị nữa; em sẽ không ngại xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày tê ai rước vợ; em cũng biến thành không gởi tiền cho bố mẹ anh nữa. Hàng năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to lớn túi nhỏ tuổi về quê để lo dở cơm mừng thọ mang lại ba mẹ anh... Đúng thế, ly hôn rồi em giảm đi từng nào gánh nặng. Thiệt tốt!"

Tôi chấm dứt lời cũng chính là lúc phần đa giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, hình như đã thoát ra khỏi men say, lặng bạn nhìn tôi đầy gớm ngạc.

Tôi đã nỗ lực tỏ ra rét mướt lùng. Nhưng một ít rượu đã khiến tôi không kìm lấy được lòng nói ra vớ cả.

*

Tôi lại cười: "Ly hôn đi! xem ly hôn rồi anh hoàn toàn có thể đắc ý được bao lâu? Anh khôn xiết yêu cô ấy, yêu thương mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai bạn ở mặt nhau, chỉ việc sống với nhau vài ba năm, coi trái tim anh còn rất có thể loạn nhịp đập vị cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy đem lại cho anh bây giờ, là những gì tôi đưa về cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và ban đầu cuộc sống mới. Đợi lúc anh bước đầu cuốc sống bắt đầu với cô ấy rồi, anh sẽ thấy ra rằng, anh chỉ đi lại tuyến phố mà bọn họ đã từng trải qua trước kia nhưng thôi"

"Em say rồi!" - Anh nghiêm giọng nói với tôi.

"Trước phía trên em ko ngây thơ trong sạch ư? Em không xinh đẹp tươi tắn sao? Em quý trọng từng thứ cơ mà anh bộ quà tặng kèm theo cho em, cái nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc cây viết lông và em cũng không quản trời giá buốt đan đến anh chiếc ức chế tay len. Em cũng từng cực kỳ yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, mục đích của người phụ nữ càng trở nên phức hợp hơn. Quanh đó tình yêu còn có cả trách nhiệm. Bởi vì vậy, khi đã kết hôn, bạn ta sẽ không thể siêng tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ buộc phải dành 1 phần trong số đó để yêu phụ huynh chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm 1 phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khoản thời gian bước qua hôn nhân, chỉ với lại bẩy phần..." - Tôi chẳng còn nhớ tôi đã nói mọi gì nữa. Vì men rượu lúc ấy đã làm cho tôi choáng váng...

Xem thêm: Bài Tập Trắc Nghiệm Sự Điện Li Có Đáp Án Hoá Học Lớp 11: Sự Điện Li

Cuối cùng cửa hàng chúng tôi không ly hôn. Tôi chấm dút mối quan hệ với cô gái trẻ kia với trở trở về bên cạnh vợ của mình. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng tuyệt vời hơn dịp tỉnh táo...