Tiêu Nhiên Mộng

  -  
Mưa lớp bụi cất cánh, gió khẽ lay, tương tự như tình ái mê man không dứtTuyết white rơi, hoàng hà đục, mang cho tất cả những người chịu đựng nỗi nhức hay tình.Bỏ xuống đi, tìm vào tay, ta tình nguyệngọi trở về tình yêu trong tâm địa, căn số đã chấm dứt.Tại sao phải kê cô độc vây quanh, fan sinh sống bên đó rứa giới Tình yêu thương sâu đậm dành riêng cho ta, làm sao rất có thể chỉ sử dụng từ bỏ ngữ nhằm viết ra được, viết mang đến không còn.Không tđê mê gì, chỉ việc một mong muốn.Lại ghi nhớ mang đến khuôn phương diện fan, ngày tháng ngày tháng bên trên tuyến phố đời lâu năm đằng đẵng.Từng giờ từng tương khắc, hầu như thấy được ánh mắt bạn nhỏng dòng nước rã nhẹ êm.Mối dulặng kiếp này xin hứa lại kiếp sau, tình là gì nhưng đề nghị thư hùng tất cả nhauNếu gồm fan cạnh bên, ta không cần thiết phải yêu dấu ulặng ương thần tiên.Gió rít gào bên tai tôi, tóc xanh tung cất cánh, tay áo tung bay.Không biết liệu có phải là ảo giác, thân vực sâu khônglòng này, lòng tôi hết sức yên bình, lại thấy vang vọng bên tai một tiếng nhạc du dương mà bi lụy như tất cả nlỗi không. Lời ca kia là gì, tôi rất hy vọng nghe mang lại rõ, lại kháng cự ko nổi dần dần thiếu tính ý thức.Cuối cùng, tất cả trên trần thế này, cùng với tôi, hồ hết mộng mị rời khỏi. Giữa không trung, một vầng sáng bùng cháy rực rỡ phân phát ra từ ngực tôi, rộng phủ, vào nháy mắt bao che cả đánh ly. Từ vô cùng xa có lẽ tiếng ca bi thương lại vang lên, rung rượu cồn lòng tín đồ, lẩn quất xung quanh mong muốn bước vào trần thế này, vang vọng thật thọ, thật lâu…Chơn nghĩa đụng, mọi núi non, cơn gió dịu gửi mây cất cánh vạn dặmTìm mĩ nhân, tình khó chạm mặt, ngự kiếm lướt qua khắp hồng è cổ.

Bạn đang xem: Tiêu nhiên mộng

Lượn đôi cánh, giữa ttách cao, trung tâm bất tậnTung hoành vào hàng chục ngàn năm, vòng luân hồi luân phiên.Sao lại để cô đơn mãi, ta ở vị trí này cố gắng giớiNỗi ghi nhớ tương tư dành riêng cho tất cả những người, sao rất có thể dùng thiên ngôn vạn ngữ nói mang lại rõ, nói mang lại không còn.

Xem thêm: Soạn Bài Chiếc Lá Cuối Cùng (Chi Tiết), Chiếc Lá Cuối Cùng

Chỉ ao ước được, một đợt say,Lại nhớ mang lại khuôn phương diện người, vẫn mãi tra cứu tìm để rồi tương phùng vào cơn mơ,Từng giờ từng tương khắc, hầu hết thấy góc nhìn fan lưu luyến mang lại hàng vạn năm.Mối duim kiếp này xin hứa lại kiếp sau, tình là gì nhưng mà buộc phải thư hùng tất cả nhauNếu gồm người bên cạnh, ta không cần phải ái mộ ulặng ương thần tiên…
Ngôn Tình Xuyên Không
1/90
Quyển 1 - Chương thơm 1: Xuyên qua
Edit: ImadokiMsống ĐầuMưa vết mờ do bụi bay, gió khẽ lay, tựa như tình yêu đắm đuối không dứtTuyết white rơi, hoàng hà đục, mặc cho người chịu nỗi nhức tuyệt tình.Bỏ xuống đi, kiếm trong tay, ta tình nguyệngọi trở lại ái tình trong tâm, số phận sẽ kết thúc.Tại sao phải đặt cô độc vây quanh, bạn sống bên đó gắng giớiTình yêu đậm đà giành riêng cho ta, làm thế nào hoàn toàn có thể chỉ cần sử dụng trường đoản cú ngữ để viết ra được, viết mang lại không còn.Không tsi mê gì, chỉ việc một ước muốn.Lại lưu giữ đến khuôn mặt bạn, ngày ngày tháng tháng trên con đường đời dài đằng đẵng.Từng giờ đồng hồ từng tự khắc, phần đông thấy được ánh nhìn tín đồ nlỗi làn nước tung nhẹ êm.Mối duyên kiếp này xin hẹn lại kiếp sau, tình là gì nhưng mà đề xuất sống mái gồm nhauNếu gồm tín đồ lân cận, ta không nhất thiết phải mếm mộ uyên ổn ương thần tiên.

Xem thêm: Cách Xử Lý Áo Trắng Bị Dính Màu “Thần Tốc” Và Đạt Hiệu Quả Nhanh Nhất


Gió rkhông nhiều gào mặt tai tôi, tóc xanh tung bay, ống tay áo tung cất cánh.--Không biết liệu có phải là ảo giác, giữa vực sâu ko lòng này, lòng tôi khôn xiết yên bình, lại thấy vang vọng mặt tai một giờ đồng hồ nhạc du dương nhưng mà bi lụy nhỏng có nhỏng không.Lời ca cơ là gì, tôi vô cùng mong muốn nghe cho rõ, lại phản kháng ko nổi dần dần thiếu tính ý thức. Cuối cùng, tất cả bên trên trần thế này, với tôi, những mộng mị xa lánh.Giữa ko trung, một vầng sáng sủa tỏa nắng rực rỡ phạt ra tự ngực tôi, phủ rộng, vào nháy đôi mắt bao che cả tô ly.Từ khôn xiết xa chắc là tiếng ca ai oán lại vang lên, rung rượu cồn lòng bạn, quanh quẩn quanh ý muốn lao vào trần gian này, vang vọng thật lâu, thật lâu…--Chân đức rượu cồn, mọi núi non, cơn gió nhẹ gửi mây cất cánh vạn dặmTìm giai nhân, tình nặng nề chạm chán, ngự tìm lướt qua khắp hồng nai lưng.Lượn song cánh, thân ttách cao, chổ chính giữa bất tận
Tung hoành vào hàng chục ngàn năm, vòng luân hồi luân phiên.Sao lại nhằm cô đơn mãi, ta ở vị trí này vắt giớiNỗi lưu giữ tương tứ dành riêng cho người, sao rất có thể cần sử dụng thiên ngôn vạn ngữ nói cho rõ, nói mang lại không còn.Chỉ mong được, một lượt say,Lại lưu giữ mang đến khuôn khía cạnh người, vẫn mãi tra cứu kiếm để rồi tương phùng trong cơn mơ,Từng giờ từng khắc, đa số thấy ánh mắt tín đồ quyến luyến mang lại hàng vạn năm.Mối duim kiếp này xin hứa lại kiếp sau, tình là gì nhưng cần chết sống gồm nhauNếu gồm fan sát bên, ta không cần phải thương yêu uim ương thần tiên…Chương 1: Xulặng qua“Ôi….!” Ý thức từ từ khôi phục, tôi mau lẹ Cảm Xúc body đau đớn nlỗi thiêu nlỗi đốt, đành miễn cưỡng msinh hoạt ánh mắt xung quanh. Đtràn vào đôi mắt đó là một xà đơn vị gỗ cũ kĩ, ở đâu cũng giăng đầy mạng nhện rác rưởi xám cùng với nước mưa không kết thúc rã xuống sống tía góc nhà hình tam giác.
Đây…Đây là chỗ quỷ quái nào thay này? Tôi ghi nhớ rõ là mình đã theo xe pháo rơi xuống một vách núi black, nhưng có tác dụng sao…hiện giờ lại nghỉ ngơi vào một căn miếu đổ nát như vậy này.Cơn đau đàng hoàng qua đi, tôi sau cuối cùng thích ứng được với khổ cực bên trên khung hình. Xem ra, đều cthị trấn thời xưa bắt buộc trải qua cũng không phải hoàn toàn vô bổ. Tôi hơi nhếch mồm mỉm cười khổ.Con ngươi khẽ đảo một vòng, nhoáng nhận thấy vùng trước tất cả nhẵn bạn, hình như là đã ngồi trước gò lửa. Trong lòng thấu hiểu một chút, hẳn là lúc tôi rơi xuống vách núi, bạn này vẫn tất cả lòng xuất sắc cứu vãn mình. Phía quanh đó, trời ban đầu đổ mưa lớn, tín đồ này không tồn tại chỗ nào không giống, đành rước tôi đến trên đây.Tôi tự nhiên ghi nhớ đến một cthị xã, gớm hãi, mặc thây thân thể từ đầu đến chân số đông khổ cực, phệ giọng hỏi:” Tiểu Vũ đâu? Không… Anh gồm nhìn thấy một cô nhỏ xíu sinh hoạt thuộc tôi ko, anh…”Loáng một cái… Tôi sau cùng cũng nhìn thấy rõ, kia là 1 trong những nam giới tử. Hắn vùng lên, dùng ánh mắt rét nlỗi băng, không tồn tại chút độ ấm như thế nào đảo qua vị trí tôi, rồi luân chuyển người đi ra phía bên ngoài.Tôi nhỏng bị sét đánh! Không đề nghị vị góc nhìn của hắn, đừng nói là ánh nhìn, trong cả dung mạo của hắn tôi cũng không thấy rõ, nhưng mà là xiêm y cổ đại trên fan hắn… Tôi đi nhầm vào trường con quay của tập phim nào ư?Tôi an ủi chính mình, khăng khăng là vậy rồi. Cũng cạnh tranh trách nát, tôi nằm trên một loại chóng đá trong cnạp năng lượng miếu đổ nát – phần đông đồ vật chỉ xuất hiện vào tiểu tmáu võ hiệp. Nhưng chỉ nên trong tâm cảm thấy tất cả gì không ổn lắm.Không biết từ bao giờ mở ra một trơn fan cao nhỏ xíu nghỉ ngơi cửa.Tôi ngẩn đầu nhìn hắn, ngơ ngẩn nhìn mái tóc ướt của hắn bay bay vào gió, song môi mỏng manh khẽ nâng lên, với lúm đồng xu tiền 2 bên làm cho một nụ cười dễ thương. Trên mặt hắn, trường đoản cú trán mang đến chóp mũi phần nhiều được một chiếc mặt nạ hình trăng khuyết che tắt thở. Tôi chỉ có thể nhận thấy hàng mày nhiều năm bịt bao phủ đôi mắt blue color lam tê, có theo ý cười đến sát mình.Tôi chưa từng nghĩ về ở Trung Hoa lại sở hữu fan sở hữu được color đôi mắt này, y hệt như có thể hút rước hồn vía tín đồ khác. Là bé lai sao?“Cô ko có gì chứ?” Giọng nói dìu dịu, trong trẻo nlỗi thủy tinh vang lên. Đây là tiếng nói của thiên tiên ư?Tôi trở ngại nuốt nước miếng xuống, vô thức đồng ý.Hắn mỉm mỉm cười sờ sờ trán tôi, một cảm hứng mát giá, thoải mái tỏa khắp. Tôi nlỗi hy vọng ntạo ngất vào cảm giác đó. Đây khăng khăng là ngôi sao 5 cánh như thế nào này được mời cho đóng phim rồi. ngoài ra là một trong những ngôi sao sáng bự, xúc cảm còn khả năng rộng những người mà bản thân từng chạm mặt qua trước đó.Chao ôi, từ bỏ lúc nào mà ông trời lại chiếu vậy tôi rứa này, rơi xuống vách núi còn được an bài xích một cuộc hội ngộ xuất sắc rất đẹp những điều đó.Khoan sẽ, vách núi đen! Tôi hung hăng chửi rủa mình một trận, rứa lấy tay hắn, có lẽ chính vì tay tôi vượt rét, hắn khẽ run lên. Nhưng tôi vẫn không phân phát hiện, vẻ mặt băn khoăn lo lắng hỏi: “Tiểu Vũ đâu? Những tín đồ khác trên xe đâu?”Hắn vừa ngờ vực, vừa khó phát âm quan sát tôi, trong hai con mắt tràn đầy băn khoăn lo lắng.Lòng bắt đầu trầm xuống, hkhông nhiều một khá thật sâu, tôi trường đoản cú nhủ bạn dạng thân vậy lên, ngẩn đầu hỏi:” Là anh sẽ cứu vớt tôi sao?” Hắn gật chấp nhận, lại nhấp lên xuống từ chối, tiếng nói mềm vơi nlỗi giờ đồng hồ suối tan vang lên:” Là Sở Sát phát hiện cô nương vào khe núi, lúc ấy cô nương bị thương khôn cùng nặng nề, sốt cao sắp bị tiêu diệt, là ta cứu vớt sống cô.”Bộ Sát? Tên gì mà lại quái lạ cố, chắc chắn là tín đồ vừa bắt đầu ngồi cạnh anh ta bên đụn lửa. Tôi cảm kích quan sát hắn cười cợt cười, không nghĩ đến điều đó lại hễ mang đến lốt tmùi hương cùng bề mặt, nhức đến mức ước ao nhe răng căng mắt. Dẫu vậy, vẫn luôn ghi nhớ cơ mà tiếp tục hỏi:” Vậy nhị bạn những anh có hay là không nhận thấy những người dân không giống ở kề bên tôi, xuất xắc là thấy mấy cái xe linch tinh…”Hắn vẫn nhẹ nhàng nhấp lên xuống phủ nhận, cúi xuống thanh thanh giúp tôi vực lên, nói:” Cô nương, cơn bão của cô vừa mới dịu xuống một chút ít, dấu tmùi hương vẫn chưa khỏi hẳn. Vẫn là bắt buộc uống dung dịch rồi sống sớm một chút?”. Tôi hôm nay mới chăm chú đến bàn tay cơ đã cầm cố một chén bát dung dịch, ngón tay nhỏ nhắn nhiều năm để lên mồm bát sứ thô, color Đen của nước thuốc lại càng tôn vinh làn da trắng nõn mang lại kì quái.Nhưng tôi bây giờ làm cái gi có vai trung phong tình nhưng chiêm ngưỡng 2 tay xinh tươi kia giỏi cảm kích sự quyên tâm của anh ta. Nhìn chăm bẳm vào chén dung dịch black nhỏng mực, sức lực lao động body toàn thân tôi nhanh chóng nhỏng bị rút ít không còn, cuối cùng cũng ko phòng đỡ được cơ thể, vô lực té xuống tay hắn.Tôi hiện giờ gần như là hoàn toàn có thể xác định, tình huống tăn năn nát tuyệt nhất đang xảy ra trên tín đồ mình - xuyên ko rồi.Nhưng trong chiếc đen thui bao gồm dòng may, tôi quan sát xuống quân áo bên trên người mình, mặc dù rằng đã toàn là bùn đất, nhưng lại vẫn và đúng là bộ đồ ngày trước, loại tía lô bên trên sống lưng vẫn yên ổn ổn định bên trong tay. Haizzz! Ít duy nhất thì cũng ko nhập vào thân xác người khác!Đến lúc này tôi bắt đầu nhận thấy tay yêu cầu bản thân vẫn nỗ lực một thứ đồ dùng gì đấy, tôi vừa ráng lên nhìn, sắc đẹp mặt vào nháy đôi mắt Trắng bệch.Những cthị trấn xảy ra trước lúc rơi xuống vách núi dần dần hiển thị ví dụ trong đầu, những kí ức này tôi mong muốn dài lâu không cần phải nhớ lại.Ngắm nghía sản phẩm làm bằng sắt kẽm kim loại nhỏ dại trong tay mình, sống văn minh, giả dụ chưa phải thuộc về cảnh sát, hoàn hảo chính là hàng buôn lậu trái quy định - súng lục!Đó là Trước Khi rơi xuống vách núi, tôi đoạt được nó Khi khắc tên bắt cóc…