Viết đoạn văn tả một cụ già mà em yêu quý và kính trọng

  -  

Em hãy tả hình dáng, tính tình một người lớn tuổi mà em khôn xiết kính yêu. Các cụ ông cụ bà đó hoàn toàn có thể là ông, bà nội, ngoại của em hoặc một ngưởi nhưng em quen biết.

Bạn đang xem: Viết đoạn văn tả một cụ già mà em yêu quý và kính trọng


*

BÀI LÀM

Những khi tham gia học bài và có tác dụng một số quá trình ba bà bầu giao đến xong, em hay sang thăm bà Năm Hợi sinh sống cạnh công ty em. Em yêu đương bà, quý bà không chỉ có ở chỗ bà như nội của em ngoài ra bởi cảm tình của bà so với em, với lũ nhỏ dại trong thôn nữa.

Năm nay, bà đã không tính bảy mươi tuổi, mẫu tuổi của một vầng trăng xế. Nghe nội nói lại, cuộc đời của bà Năm là một trong chuỗi dài những thương đau cùng vất vả. “Hơn hai năm nay, bà bắt đầu được ở căn nhà tường, mái ngói như bây giờ. Đó là dựa vào Đảng và cụ Hồ đấy cháu ạ!” ngôi nhà tình nghĩa vì úy ban nhân dân xã xây dựng là niềm an ủi bà trong thời hạn cuối đời. Cũng là nguồn cồn viên đến tuổi già với cũng làm cho mát lòng, đuối dạ hương thơm hồn nơi cửu tuyền của tía người bé đã hi sinh vì chưng dân, vi nước. Hôm được phong thương hiệu “Bà mẹ việt nam anh hùng” một dịp với nội, bà nghẹn ngào ko nói được buộc phải lời. Đôi mẫu lệ tuôn lâu năm trên hai đụn má vẫn nhăn nheo. Nội còn nói: “Giá như thằng Hoàng, thằng Hợi ra đi, vướng lại một vài ba đứa con cháu thì cũng yên ủi cho bà. Ai dè, đứa nào không đủ cũng chưa vợ con gì cả. Bây chừ để bà thui thủi một mình, tội nghiệp quá!”. 

Bà già cả do vậy nhưng dịp nào tòa tháp cũng sạch sẽ sẽ, tươm tất. Cả thôn em, trường đoản cú già mang đến trẻ, người nào cũng lánh yêu bà. Rất nhiều lúc rỗi rãi, bà thường kháng gậy đi thăm bà bé lối xóm. Hầu hết đợt. Tuyển chọn quân mặt hàng năm, bà vắng nhà luôn. Khi thì cho đến thăm đơn vị này, lúc thì cho đến động viên bên kia. Chiếc sườn lưng còng với cái gậy trúc nôn nóng khắp nẻo mặt đường lối xổm đâ góp phần không nhỏ tuổi động viên con trẻ của mình lên mặt đường lặm nghía vụ quân sự.

Những tối trăng sáng, bọn trẻ bọn chúng em thường xuyên tụ tập ở sân bên bà, và để được nghe bà nhắc chuyện: như thế nào là chuyện thần thoại, cổ tích… như thế nào là chuyện trong thời hạn đánh Mĩ, chuyện chú Hoàng, chú Hợi… bao nhiêu là chuyện hay. Chuyện nào cũng lôi kéo và đầy chân thành và ý nghĩa không kém gì những mẩu truyện trong sách. Giọng nói của bà êm như một làn gió vơi thổi qua, đưa bọn chúng em về với cỗi nguồn của phụ vương ông, về với hồ hết phong tục tập quán, giúp bọn chúng em hiểu cặn kẽ hơn trong năm đánh Mĩ, gọi được đa số sự mất non thương đau mà nhân dân ta bắt buộc chịu đựng trong trận chiến tranh. Trong thời gian ác liệt ấy, không chỉ có có chồng, bé tham gia tấn công Mĩ mà bạn dạng thân bà đã và đang từng là một trong chiến sĩ của lực lượng tóc dài giữa những ngày Đồng Khởi oanh liệt năm xưa.

Bà là hiện tại thân của đức hi sinh và chịu đựng đựng của người người mẹ Việt Nam hero đáng kính, đáng 

yêu. Trước lúc chia ly với bà, chúng em thường khuyến mãi ngay bà bài bác hát: “Bà ơi bà! con cháu yêu bà lắm, tóc bà trắng màu trắng như mây. Con cháu yêu bà, cháu gắng bàn tay, khi con cháu vâng lời, cháu biết bà vui”.

Bài 2

BÀI LÀM

Cả nhà em người nào cũng quý bà. Riêng biệt em, em lại càng quý cô hơn. Bà đã âu yếm em tự lúc new lọt lòng, sẽ ru em bởi những lời ru êm dịu.

Xem thêm: Nước Lau Nhà Tiếng Anh Là Gì ? Lợi Ích Của Cây Lau Nhà Tiếng Anh

Bà em năm nay đã không tính tám mươi tuổi. Dáng bà hơi nhỏ tuổi nhưng khỏe mạnh mạnh. Nước domain authority đã gửi sang màu khá nâu, có điểm phần đông chấm đồi mồi. Làn tóc trắng như cước. Tóc bà rụng nhiều không hề dày nặng trĩu như xưa cơ mà em vẫn thấy bà vấn tóc vào một vành khăn nhung đen rất gọn gàng. Bàn tay, cẳng bàn chân nổi rõ gần như đường gân xanh bên dưới lớp domain authority mỏng. Khuôn mặt tương đối nhiều nếp nhăn. Mỗi một khi bà cười, hầu hết nếp nhăn đó lại hằn lên thành nếp hết sức rõ. Đôi đôi mắt bà không còn tinh tường như trước. Khách quen mang lại nhà, bà nhận ra tiếng trước lúc nhìn thấy rõ người. Mặc dù thế, hàm răng bà vẫn tồn tại chắc, bà vẫn ăn trầu như xưa.

Tính bà hiền đức từ, bà thường nói chậm trễ rãi. Mặc dù tuổi đang cao, bà vẫn còn đỡ dại những các bước vặt trong gia đình. Cha mẹ em thường xuyên dặn chúng em, ko được để bà làm cho một câu hỏi gì dù nhỏ, bà làm các rồi, làm cho bà nghỉ. Mặc dù vậy, bà vẫn giỏi quét nhà, nhặt rau và có lúc còn thổi cơm. Mỗi lúc bà làm, bà thường xuyên bảo bọn chúng em: “Còn có tác dụng được, bà tạo nên vui, ở ko bà không chịu được”.

Bà luôn luôn luôn chăm lo chúng em. Thấy bọn chúng em có tác dụng sai, nói chưa đúng, bà bảo ban, răn dạy nhủ. Về tối tối, bà hay nhắc chúng em rửa thuộc cấp sạch rồi mới lên chóng ngủ. Bà giải đáp kĩ từng điều, cảnh báo chúng em bắt buộc ngoan ngoãn, chăm học để triển khai vui lòng cha mẹ và thầy cô. Thỉnh thoảng, chúng em lại vòi bà đề cập chuyện ngày xưa. Bà kể chẳng khi nào hết chuyện. Ngồi bên bà, chúng em lắng nghe bà đề cập chuyện rành rọt từng lời…

Em yêu thương bà lắm! Em ý muốn bà sống thọ để khuyên bảo con cháu nhiều điều hay cùng kể cho việc đó em nghe hết cái kho chuyện “ngày xửa ngày xưa”.

Bài 3

BÀI LÀM

“Bà”, một tiếng 1-1 sơ ấy thôi mà lại thật thân thương, gần cận với em tự khi new bi bô tập nói. Hình hình ảnh bà luôn in sâu trong trí nhó’ em. Một người bà nhân hậu từ, nhân hậu, cả cuộc sống vì con, vì chưng cháu.

Bà trong năm này đã quanh đó sáu mươi, dáng tín đồ nhỏ, nhỏ với mái tóc pha sương nay đã mất màu mây trắng. Lưng bà đã bước đầu còng xuống, nước domain authority bị nắng cháy sạm, bao gồm chỗ đã lộ diện những 

chấm đồi mồi. Vì bà đã bắt buộc bươn chải, tần tảo mua sắm để nuôi mẹ, những cậu và những dì. đôi mắt bà không thể tinh tường như xưa nữa, con ngươi đang hơi đùng đục nhưng cái nhìn của bà thì vẫn như thuở nào: hiền lành hậu, yêu thương thương. Hai đụn má của bà nhô lên, rám nắng, đôi môi khô và thâm lại theo năm tháng của cuộc đời. Trên khuôn mặt lộ diện nhiều nếp nhăn nghỉ ngơi đuôi mắt, khóe môi. Mỗi lúc bà cười, số đông nếp nhăn ấy lại in sâu hơn. Phần đông lúc buồn, đôi mắt bà đăm chiêu như làm phản chiếu hầu như ngày lặn lội vất vả bởi những miếng cơm trắng manh áo cho con cái.

Xem thêm: Talking About Your Hometown, Village, Living Place, City, Tourism, Country

Những ngày thơ ấu, em được sống trong vòng tay thương yêu của bà. Lúc nào bà cũng quý mến, yêu thương thương với hết lòng quan tâm cho em. Những bài bác hát ru êm dịu của bà đã đưa em vào giấc ngủ say nồng. Bằng chất giong trầm ấm và lối đề cập chuyện hấp dẫn, bà chuyển em lạc vào thế giới thần tiên của tín đồ xưa. Số đông lúc em dỗi hờn, khóc lóc, bà kiên trì dỗ dành, cưng nựng cháu. Đến cơ hội lớn, bà đã cho em đa số lời răn dạy qua các câu thành ngữ, tục ngữ, ca dao…

Hình hình ảnh của bà thật thân thương. Bà tuổi cao mức độ yếu nhưng cảm xúc thì lại bao la, nhân hậu. Em rất niềm hạnh phúc khi đã đạt được một bạn bà như thế. Suốt thời gian sống em đang nhó’ mãi số đông tháng năm được sống mặt bà, được bà yêu thương và chiều chuộng. Bà ơi! con cháu sẽ đánh dấu những lời bà dạy, đánh dấu mãi hình láng bà vào tim. Con cháu sẽ luôn nỗ lực phấn đấu để thành đứa con ngoan, trò tốt như điều bà ao ước ước.