SỐNG SỐNG NHƯ HÒN ĐÁ

  -  

Trong bài xích hát “Tâm hồn của đá”, ráng nhạc sỹ Trần Lập đang viết: “Đừng sinh sống nhỏng hòn đá", trình bài bác quan tâm đến về câu nói đó. Dàn ý cùng nhị bài xích mẫu mã không thiếu thốn sẽ giúp các bạn bao gồm thêm tài liệu tìm hiểu thêm.

Bạn đang xem: Sống sống như hòn đá


*
Phong Cầm
*
Đừng sinh sống nlỗi hòn đá, sinh sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân bản thân, trọng tâm hồn luôn luôn luôn băng giá, chớ hòa mình thành đá
Đừng sinh sống nlỗi hòn đá, chớ hòa mình thành đá

ĐỀ BÀI: 

Trong bài bác hát “Tâm hồn của đá”, nạm nhạc sỹ Trần Lập sẽ viết: “Đừng sống như hòn đá, sinh sống không một tình thương, sống chỉ biết thân bản thân, trung ương hồn luôn luôn băng giá, chớ vào vai thành đá…”. Anh/chị hãy viết một bài xích vnạp năng lượng (khoảng chừng 600 từ) trình diễn lưu ý đến của bản thân mình về lời khuyên ổn kia.

DÀN Ý THAM KHẢO

Mnghỉ ngơi bài

– Đối với từng nhỏ tín đồ, được hiện ra với sống thọ vốn đã là một trong những niềm hạnh phúc to lao vào cuộc sống. Nhưng sinh sống sao cho bao gồm ý nghĩa sâu sắc lại không phải ai cũng làm cho được.

– Lời bài xích hát của ráng nhạc sĩ Trần Lập là 1 lời khuyên thâm thúy, lời giáo dục sở hữu tính nhân văn uống cao tay về kiểu cách sinh sống biết yêu thương, biết sẻ chia cùng luôn hướng về fan khác.

Thân bài

1. Giải ưng ý ý niệm của tác giả

– “ Đá” là trang bị vô tri vô giác được dùng vào cuộc sống đời thường con bạn, tất cả bề ngoài chắc nịch, cứng rắn.

– Theo cách tự khắc họa của người sáng tác, đá được hiện hữu với vẻ thô mịch tự nhiên và thoải mái của nó” sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân bản thân, trung tâm hồn luôn luôn băng giá”. Đá trường thọ giữa cuộc đời cơ mà lại sinh sống nlỗi thể vũ trụ chỉ có riêng rẽ nó.

=>Tác mang ao ước khước từ lối sinh sống ích kỉ, hạn hẹp hòi; sinh sống khô mát thiếu thốn đủ đường tình cảm của nhỏ tín đồ bây giờ. Nếu nhỏng sự cứng rắn của đá là thực chất thì lối sống tiêu cực này đã dần biến chuyển “bạn dạng chất” của khá nhiều fan – những người chỉ biết đến bản thân mà lại quên đi fan không giống.

2. Bàn luận

– Sống yêu tmùi hương là lối sống cao đẹp mắt, là bí quyết sinh sống của những bé người luôn luôn cụ sức để phát triển thành người hữu ích đến xã hội. Nlỗi các viên ngọc sáng sủa xinh xinh giữa đời, họ trở thành biểu tượng chân thực độc nhất về tnóng lòng có nhân hùng vĩ.

Dẫn chứng: Cô Nguyễn Khánh Thương- giảng viên khoa Báo chí truyền thông media – ĐH Khoa học tập làng hội với nhân văn- là bạn có nhiều góp sức mang lại công tác làm việc từ bỏ thiện nay từ là sinh viên cho tới khi tắt thở vào năm 2015. Thậm chí, trong quá trình kháng chọi với bệnh ung thư quái quỷ ác cô vẫn dành thời gian mang đến cuối đời nhằm thành lập cùng hoạt động

Mạng lưới ung thư vú VN – tổ chức giúp sức và động viên các bệnh nhân ung thư vú bên trên cả nước.

Bác Lê Thị Gìn (65 tuổi, quê Thái Bình) người ko bên, ko cửa lên Hà Thành làm nghề ve cnhị. Dù cảm thấy không được chi phí Ship hàng đến cuộc sống gia đình nhưng lại bác vẫn sử dụng mấy chục nghìn tìm kiếm được hằng ngày để sở hữ đá quý, Khi thì vỏ hộp sữa, Lúc thì cái bánh để giúp đỡ tín đồ nghèo.

– Sống yêu tmùi hương để xua đi trong thâm tâm mỗi cá nhân hạt nhân của sự việc ích kỉ, nhỏ nhen, phân vân tới bạn khác. “Nơi lạnh mát độc nhất vô nhị không phải là Bắc Cực, mà là lời thiếu tình thương”. Những tấm lòng ấm cúng tình nghĩa của phần nhiều người đã xóa đi lạnh mát của từ bỏ nhiên cùng lạnh ngắt của cuộc đời.

Xem thêm: Bài Văn Tả Cây Chuối Đang Có Buồng Trong Vườn Nhà Em, Tả Cây Chuối Vườn Nhà Em Đạt Điểm 10, 9

Dẫn chứng: Chú quân nhân chì Nguyễn Thiện tại Nhân đã vượt lên định mệnh để sở hữu thành công nhờ nguồn “nóng áp” vô hạn của fan bà bầu nuôi luôn động viên, che chở.

– Lấy tình thân thương thơm là căn bản, lẽ sinh sống nghỉ ngơi đời; mỗi cá nhân vẫn luôn luôn thấy hạnh phúc. Tình tmùi hương chỗ trung ương hồn vào mọi người sẽ khởi tạo ra nụ cười phấn kích cho những người không giống. Và hơn không còn, chủ yếu bản thân bọn họ đã cảm nhận những điều xuất sắc đẹp mắt Lúc sẽ biết mang đến đi ”Sống là đến đâu chỉ có dìm riêng biệt mình” (Tố Hữu). Phải biết mang lại đi; sống biết mình thì phải biết người chúng ta new không xẩy ra “vào vai thành đá” sinh sống vô trung khu, ích kỉ.

3. Phê phán

– Cuộc sinh sống quý trọng vật hóa học của nhỏ fan văn minh vẫn bỏ ra păn năn lối sống trọng tình yêu, tôn thờ tình người của fan Việt Nam truyền thống cuội nguồn. phần lớn bạn sống vô cảm, độc ác, lạnh nhạt với những người khác

Dẫn chứng: Vì mối thù cá nhân cơ mà Nguyễn Thành Phố Hải Dương đã ra tay giết thịt 6 bạn (bao gồm khắp cơ thể yêu) gây nên vụ thịt bạn quyết liệt ở Bình Phước. Không không nhiều hồ hết vụ vợ ck chỉm giết thịt lẫn nhau; anh giết thịt em; con cháu giết thịt bà… bên trên báo chí chỉ vì một lời nói không vừa lòng, một hành động ko vừa đôi mắt, tuyệt trăng tròn.000 để vào quán net nghịch game…

– Những bạn sinh sống trường đoản cú kỉ, ko giao dịch, không ngừng mở rộng tấm lòng với người khác, với cuộc sống.

Kết bài

– Dân tộc Việt Nam có truyền thống lịch sử ”Lá lành đùm lá rách”, “Thương thơm bạn nlỗi thể thương thơm thân” nhằm giáo quan hệ giới tính yêu thương cho mỗi bé tín đồ. Dù cuộc sống thường ngày có đổi thay và hiện đại hơn thì dưới bầu trời, cuộc sống vẫn tồn tại biết bao chình ảnh ngộ đề xuất ta yêu thương và phân tách sẻ

– Quan niệm của Trần Lập mặc dù chỉ là 1 trong những câu văn độc nhất vô nhị tuy nhiên tính nhân văn uống trong nó thì mênh mông vô tận. Bởi lẽ, nó được đúc kết từ bỏ cuộc đời của một con fan nhưng mà cho đến điểm cuối, con tín đồ này vẫn không thôi trăn trsinh hoạt nhằm sống thế nào cho chân thành và ý nghĩa rộng.

 

BÀI LÀM 1 – Đừng sống như hòn đá

Đã hơi thọ rồi tôi mới tìm đến một quán nước vỉa htrần ở góc phố thủ đô hà nội . Khung chình ảnh vẫn vậy, chút ít nắng và nóng chiều cuối Đông trộn lẫn dòng se se của gió mùa rét Đông Bắc mang tới mẫu cảm hứng bâng khuâng lạ thường nhưng vượt đỗi không còn xa lạ. thủ đô hà nội vẫn cầm cố, dòng xe, loại fan như đan xen dòng dòng đời lập cập, cuống quýt vì lẽ mưu sinc thường xuyên nhật… Và nơi nào đó, một chiếc Radio cũ lại phát các bài bác hát, ca trường đoản cú đậm chất bình dân của thủ đô, cho tôi đều phút lắng nghe về cuộc sống đời thường bao phủ, hầu hết suy tứ chiêm nghiệm về cuộc sống :

Đừng sinh sống giống như hòn đá, giống như hòn đá 

Sống không một tình yêu

Sống chỉ biết riêng rẽ mình 

Tâm hồn luôn luôn luôn băng giá

 Đừng nhập vai thành đá

Những câu hát thân quen trường đoản cú ca khúc “Tâm hồn của đá” mà ban nhạc Bức Tường trình bày. Tôi không lưu giữ rõ tôi đang nghe ca khúc ấy bao nhiêu lần, vị cđọng từng chiều Hà Nội Thủ Đô ca khúc ấy lại vang lên ở góc nhỏ nội thành nhỏng một sản phẩm công nghệ dư vị không thể không có. Nhưng cùng với tôi, dù nghe từng nào lần chăng nữa thì nó vẫn mới mẻ, vẫn lôi kéo, vẫn đáng suy tư, xứng đáng cảm giác. Và mỗi lần nghe trong tôi lại có phần đông cảm giác riêng biệt trong tâm địa hồn, tôi lại rút ra hầu như triết lý sống và cống hiến cho bản thân trong mỗi ca từ bỏ giản dị và đơn giản ấy…

Tôi ban đầu tra cứu tòi trong trí nhớ của mình đều hình hình ảnh, khohình ảnh tương khắc mà thiết yếu tôi thấy được, “bé người giống hệt như hòn đá” – rất nhiều fan lãnh đạm với cùng 1 nạn nhân tai nạn thương tâm giao thông vận tải, vắng lặng trước hành động trộm cắp sống bến xe buýt,… tôi với bạn, ai trong bọn họ cũng từng thấy được vấn đề này, ít nhất một lần. Và rồi nơi nào đó trong tư tưởng của tôi với chúng ta cũng xuất hiện tư tưởng “đó chưa phải vấn đề của mình”, “đâu đề xuất quyên tâm chuyện fan khác”… Hay nỗ lực sử dụng một sự suy diễn làm sao kia biện minh cho ý kiến cuộc sống vô cảm của chính bản thân mình với rồi thầm nhủ “phận ai nấy lo”. Đó là sự lãnh đạm, vô cảm với cuộc sống thường ngày xung quanh.

Và tôi chú ý về bản thân mình, cũng đều có gần như lần chủ yếu tôi vô cảm với mình. Hay có thể nói rằng là lưu ý đến vô thức, nhắm đôi mắt nhắm mũi để nghe ai kia đưa ra phần đa lựa chọn cho bạn dạng thân bản thân. Để rồi bao gồm khoảng chừng thời hạn tôi sinh sống theo cách “hôm qua ngày” rầu rĩ, ko cồn lực, không lphát minh. Cũng có những lúc tự tôi bít giấu đi phần đông cảm xúc trọng tâm hồn để làm khổ chủ yếu mình. Và hiện giờ nhìn lại, hẳn tôi và chúng ta đang thấy mình từng như vậy, sống mà lại chỉ có nghĩa mãi mãi, “sống y hệt như hòn đá- sống hóa đá trọng điểm hồn.”

Chẳng ai vào bọn họ hy vọng thấy những người dân bao phủ bản thân điều đó, càng không thích thiết yếu mình là nạn nhân của căn uống bệnh xóm hội ấy. Tôi bắt đầu biết lắng tai tương đối thnghỉ ngơi cuộc sống thường ngày, biểu thị đông đảo cảm xúc ra phía bên ngoài, bạn ta Call chính là bí quyết mlàm việc lòng với cuộc sống đời thường. Tôi không né tránh phần đông gì nhưng mà mình thấy, ko biện minc mang đến phần đông gì mình không đúng và cũng không kiếm giải pháp kìm hãm quá mức xúc cảm của mình. Đó là thời gian tôi không muốn mình nhỏng biển khơi bị tiêu diệt, chỉ có vị mặn với đắng vào cuộc sống đời thường, cũng không muốn mình biến thành hòn đá lạnh mát, lạnh nhạt, tôi hy vọng rước tâm hồn bản thân nhuộm màu cuộc sống.

Trái tyên bé tín đồ vốn dĩ bao gồm trọng trách là đập…đập…cùng đập để gia hạn sự sống và làm việc cho thân xác. Nhưng cũng cần được hãy nhớ là, trái tyên ổn chưa phải sỏi đá, ko đối chọi thuần chỉ nên biết đập, Ngoài ra biết rung đụng. Cách độc nhất vô nhị để cảm giác được sự rung đụng của trái tyên là share và lắng nghe nlỗi bao gồm tôi đang trải lòng cùng tản mác.

Phố phường thủ đô vẫn ồn ã, náo nhiệt độ như cái giải pháp cơ mà nó vĩnh cửu, còn tôi, bao gồm vào loại ầm ĩ, náo nhiệt ấy tôi lại kiếm tìm thấy cho chính bản thân mình gần như khoảnh yên ổn trung tâm hồn, chút ít an ninh đến cuộc sống đời thường của riêng tôi.

Với tôi, tôi luôn luôn ao ước đương đầu với rất nhiều gì cuộc đời dành Tặng, hạnh phúc tuyệt cực khổ, thú vui hay nỗi bi thảm. Tôi luôn luôn ý niệm rằng sóng gió cuộc đời tôi chỉ thức tỉnh chứ đọng cấp thiết đánh gục lòng tin vào cuộc sống, sự lạc quan vào cuộc đời. Tôi chào đón cuộc sống bằng phương pháp mang đến đi với nhận lại như cái bí quyết cơ mà Tố Hữu thổi hồn bản thân qua 4 câu thơ :

Nếu là bé chyên, loại lá

Thì nhỏ chlặng đề xuất hót, loại là bắt buộc xanh

Lẽ nào vay nhưng mà không tồn tại trả

Sống là đến, đâu phải chỉ dìm riêng mình.

Xem thêm: Soạn Văn Tổng Kết Phần Văn Bản Nhật Dụng (Ngắn Nhất, Soạn Văn: Tổng Kết Phần Văn Bản Nhật Dụng

 Thế gian này từ Lúc tạo nên hóa sơ knhì, buộc phải cho tới tứ tỷ năm nhỏ bướm biết cất cánh, con chyên biết hót với mang lại hiện thời vẫn rộng tứ tỷ năm để bé tín đồ biết chết vày yêu, đồng ý hy sinh bởi tình yêu của mình. Vậy tại sao ta thiết yếu sinh sống một biện pháp đầy đủ nhất?

Một góc thủ đô, tôi bất chợt nhận biết rằng, cuộc đời cũng thiệt nlắp ngủi, hiện ra mất đi vốn vẫn là quy điều khoản thế tất, vậy bắt buộc chớ từ xay buộc đồng ý hay thừa nhận quy luật kia, nhưng hãy mừng đón nó một cách lạc quan rằng cuộc sống này mang đến ta đông đảo giây phút an vui, phần đông thời gian hồn nhiên, những lòng tin yêu ước mơ cháy bỏng…

Mười tám tuổi, tôi không có không ít kinh nghiệm sinh sống, cơ mà nhằm trải lòng thì tôi luôn luôn chuẩn bị sẵn sàng chia sẻ tất cả. Có thể một lúc như thế nào kia, tôi cảm thấy bất lực với cuộc sống đời thường này để rồi có thể từ làm vai trung phong hồn mình hóa đá mà lại được sinh sống trên đời này đã là đáng quý, đáng trân trọng biết bao. Nhỏng một đơn vị văn đã từng có lần nói : “hãy mỉm cười cợt cùng với cuộc đời – thì cuộc đời đang mỉm mỉm cười lại với chúng ta”

thủ đô giờ sẽ xế chiều, nắng và nóng sẽ tắt, bài bác hát “Tâm hồn hóa đá” cũng khxay lại. Dòng người lại càng gấp rút hơn. Và cái ra Radio cũ lại thường xuyên có âm hưởng new trộn lẫn nhịp sống chỗ phía trên :

“Sống vào đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm cái gi em biết không? Để gió cuốn đi , để gió cuốn nắn đi…”

Bài làm của Nguyễn Quốc Đạt

Lớp 12C8 ngôi trường THPT Tĩnh Gia 2 (huyện Tĩnh Gia, thức giấc Tkhô cứng Hóa)

BÀI LÀM 2 – Đừng sinh sống như hòn đá

Một triết nhân người Mỹ, Elbert Hubbard đã từng nói : “Cuộc sinh sống chỉ thực thụ đa dạng và phong phú Khi nó tràn trề tình cảm và sự hùng vĩ.” Ý nghĩa của ông mong muốn gửi gắm qua câu nói đó là thông điệp sâu sát về lòng yêu tmùi hương thân nhỏ người cùng với bé tín đồ trong cuộc sống đời thường này. Với cùng trung tâm niệm thực lòng này, nhạc sĩ Trần Lập – tác giả đang chế tạo tương đối nhiều tốt phẩm vẫn Thành lập trước đây, trong đó tất cả bài hát “Tâm hồn của đá”. Nó chứa đựng nhiều gần như ca trường đoản cú và giai điệu lắng đọng về tình thương, chổ chính giữa hồn của bé tín đồ : “Đừng sống giống như hòn đá,…sinh sống ko một tình yêu, sống chỉ biết riêng bản thân. Tâm hồn luôn luôn luôn băng giá. Đừng hóa thân thành đá, vì trọng điểm hồn đá giá băng.”

Trước hết, ta đề nghị tò mò ý nghĩa của lời hát trong bài xích nhưng mà người sáng tác ý muốn truyền cài sẽ là gì. “Hòn đá” có ý nghĩa sâu sắc như thế nào trong câu hát “Đừng sống giống như hòn đá”? Hòn đá vốn là một trong những sản phẩm công nghệ nhỏ nhỏ bé, là đồ dùng vô tri vô giác ở chư chơ bên vệ mặt đường. Đá sinh sống một cuộc đời vô danh, giải pháp xa đầy đủ bạn, không một ai lưu ý đến các lần đi ngang qua đá. Ở đây, hòn đá chính là ẩn dụ thay mặt đến lòng vô cảm của bé người. Nếu nlỗi bé fan sinh sống túng bấn về khía cạnh trọng tâm hồn, cnhì sạn xúc cảm trước tình cảm thương thì rồi kết cục cũng sẽ biến hóa hòn đá tê. Trơ trọi 1 mình, đơn độc thân đời, chổ chính giữa hồn

đã hóa đá ko lúc nào hoàn toàn có thể quay trở lại như lúc đầu được. do đó, cả lời ca mang ý nghĩa sâu sắc nhỏng một lời khuyên thành tâm : hãy biết sinh sống đồng cảm với tất cả bạn, biết msống rộng

tnóng lòng để hòa lẫn đại dương béo yêu thương thương của trái đất, đừng bao giờ chỉ sống cho riêng rẽ mình cơ mà quên đi những người khác. 

Vậy tại sao ta lại phải “Đừng sinh sống nlỗi hòn đá”? Sống nhỏng đá là lối sống vị kỷ, sinh sống chỉ mang lại riêng bản thân mình, luôn luôn đặt công dụng bốn lên đầu nhưng không để tâm đến những bạn xung quanh. Cuộc sống kia ko mãi mãi tình thương thương thơm với cũng bắt buộc dành được yêu thương tmùi hương, bởi vì nỗ lực nhưng mà nó trsinh hoạt nên bất nghĩa và bi đát u tối. Sống nhỏng hòn đá sẽ

đẩy con bạn vào tình chình ảnh cô đơn, bị phần đông fan bao quanh xa lánh không thích tiếp xúc. Hoàn cảnh điều đó lại càng làm họ nhún mình sâu rộng vào cái hố black của sự tuyệt vọng trường hợp nlỗi chủ yếu họ ko trường đoản cú mình vực lên, đem lòng mình ra cơ mà yêu thương tmùi hương, sẻ chia. Bởi vị : “Nơi giá buốt duy nhất không hẳn là Bắc Cực, nhưng mà là nơi không có tình tmùi hương.” (M.Go-rơ-ki)

Ta rất cần được làm cho gắng như thế nào để ko sinh sống nlỗi một hòn đá? Ngay từ đầu, người sáng tác Trần Lập đã sản xuất hễ tự “Đừng” nhằm tăng tính khuyên ổn nhủ trẻ trung và tràn trề sức khỏe cho câu hát, nhắc nhở ta về thể hiện thái độ sống cùng với cuộc sống này. Cần đề nghị tăng tốc hành động hành động yêu thương thương thơm nều nhỏng thiết yếu ta ước ao được yêu thương thương thơm, vày chăng : “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” (Trịnh Công Sơn). Trong cuộc sống này, ta đề nghị hòa mình vào với cộng đồng, biết mlàm việc chổ chính giữa hồn ra nhằm chào đón tình thương thơm cũng như biết cho đi, vị khi đến đi chính là còn mãi. 

Tâm hồn ta giống như một mảnh đất nền, cùng ta là fan đưa ra quyết định nó sẽ trở thành mảnh đất phì nhiêu phù sa hoặc đổi mới vùng khu đất cằn cỗi nứt nẻ. Nếu nhỏng sinh sống với cùng 1 vai trung phong cửa trung ương hồn bản thân vào, mảnh đất nền ấy cũng bị xa lánh cùng thu nhỏ bé nhỏ dại rộng. Qua thời gian, mảnh đất đã thiếu tính dần sức sống của nó, hóa khô cằn với thô ráp, không có bất kể thiết bị gì hoàn toàn có thể mãi sau được nữa. Lúc đó, bên trên mảnh đất nền chỉ cô đơn lại sỏi với đá, ta chỉ từ rất có thể sống “nhỏng một hòn đá.” Đã bao gồm bạn từng nói : “Cuộc đời các bạn nhỏng một viên đá, chính chúng ta là bạn đưa ra quyết định viên đá ấy bám rong rêu xuất xắc đổi mới viên ngọc sáng sủa.”

Đừng chỉ sống và cống hiến cho bản thân nhưng mà hãy biết thả mình vào biển cả tình cảm của quả đât. Cá nhân ko khi nào hoàn toàn có thể bóc tránh bè phái được. Chính người sáng tác chứ không ai không giống, Trần Lập vẫn sống đúng nghĩa như một cuộc sống thường ngày không hẳn là một trong hòn đá. Tiền anh kiếm được trường đoản cú những chương trình biểu diễn anh chỉ nhấn một phần cực kỳ bé dại trong các số đó, sót lại rất nhiều cướp đi tự thiện tại cho người khác. Giọng hát của anh ấy là mối cung cấp sống của biết bao bé người vẫn đang còn khốn khổ trong cuộc sống này. Để lúc này, lúc anh ra đi, tnóng chđậc ân ấy vẫn mãi là viên ngọc sáng mãi cho tất cả những người đời sau noi theo. 

Từ Việc đối chiếu bên trên, ta đúc rút bài học cho bạn dạng thân bản thân. Về nhận thức, ca tự bài hát đã bàn mang đến vụ việc về lối sống vô cảm của con tín đồ con tín đồ cùng khuim ta sống phải ghi nhận cho yêu thương, biết đến đi tình tmùi hương của chính bản thân mình. Về khía cạnh hành động, ta bắt buộc học cách yêu thương thương bằng vấn đề tăng tốc thêm đông đảo hành vi ý nghĩa sâu sắc thiết thực trong cuộc sống thường ngày, yêu thương tmùi hương sẽ được yêu thương thương. 

Tình yêu thương thương thơm luôn luôn luôn luôn không lúc nào là đủ, hãy biết mngơi nghỉ tnóng lòng mình ra để đón nhận cùng mang lại đi như một sản phẩm kim cương khuyến mãi ngay của cuộc sống. Xin mượn mấy vần thơ chũm mang đến lời kết :

“Xin gửi lại bạn đường tri kỷ thương yêu nhất 

Còn mấy vần thơ một cụ tro

Thơ gửi bạn đường tri kỷ tro bõn đất 

Sống là cho, chết cũng là đến.”

*
Đừng sống nlỗi hòn đá, sống không một tình thương, sinh sống chỉ biết thân mình, trung khu hồn luôn luôn luôn băng giá bán, chớ hóa thân thành đá – Tâm hồn của đá (Trần Lập)

 

Văn uống học tập tphải chăng vừa đem lại bài bác nghị luận về Tâm hồn của đá: “Đừng sống nhỏng hòn đá, sinh sống ko một tình thân, sinh sống chỉ biết thân mình, trung tâm hồn luôn luôn luôn băng giá chỉ, chớ hòa mình thành đá”, là nhỏ bạn người nào cũng bao gồm một trái tyên ổn, phải ghi nhận yêu thương thương cùng sống bổ ích, sinh sống không giống như sỏi đá, chỉ lanh tanh biết bản thân. Dù đang chết thật nhưng lại Trần Lập đang vướng lại đầy đủ lời ca đẹp mắt và đầy chân thành và ý nghĩa đến đời, sống vừa đủ cùng với khát khao với tình thân nhỏng quan niệm của anh. Chúc các bạn tiếp thu kiến thức tốt và trở nên hoa lá có ích nhé.