PHÂN TÍCH NỖI THƯƠNG MÌNH TRONG TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU

  -  

Phân tích Nỗi thương bản thân trích Truyện Kiều ta cảm nhận rõ rệt số phận cô đơn, tủi nhục và xấu số của Thúy Kiều.

Bạn đang xem: Phân tích nỗi thương mình trong truyện kiều của nguyễn du


Mở bài

Nguyễn Du (1765 – 1820) thương hiệu thật là Tố Như, là 1 nhà văn hóa lớn, một tuấn kiệt văn học. Truyện Kiều của Nguyễn Du được review là chiến thắng truyện thơ danh tiếng nhất, được xếp vào hàng bom tấn trong kho tàng văn học tập Việt Nam. Đoạn trích “Nỗi mến mình” nằm từ câu 1229 đến câu 1248 vào Truyện Kiều. Đây là đoạn trích mô tả rõ đường nét tình cảnh trớ trêu của bạn nữ Kiều trong vùng lầu xanh, cùng nỗi niềm yêu quý xót cho phận đời bạc nghĩa của Thúy Kiều. Càng đi sâu so sánh Nỗi thương bản thân ta đang càng cảm thấy sự tài tình của Nguyễn Du. 

Thân bài phân tích nỗi yêu quý mình

Tột cùng của nỗi đau không hẳn là chuyện Kiều cung cấp thân làm lẽ cho Mã Giám Sinh. Nhưng đó là việc Kiều bị Mã Giám Sinh lừa cung cấp vào lầu dừng Bích làm cho kỹ nữ. định mệnh của Kiều đúng kiếp “hồng nhan bạc đãi phận”.

Luận điểm 1: so với Nỗi thương bản thân – cảnh ngộ trớ trêu của Thúy Kiều ở chốn lầu xanh

Ở đoạn trích này, Nguyễn Du sẽ lột tả một bí quyết trần trụi phận đời éo le, tủi nhục của Kiều. Độc giả đang cảm nhận rõ ràng nỗi cực khổ của Kiều với không khỏi thương cảm, xót xa. Và chính Kiều là tín đồ ý thức rõ nhất cảnh ngộ ngang trái ấy của mình:

Biết bao bướm lả ong lơi

Cuộc say đầy mon trận cười cợt suốt đêm


Dập dìu lá gió cành chim

Sớm gửi Tống Ngọc buổi tối tìm ngôi trường Khanh

Mở đầu đoạn trích, Nguyễn Du vẫn khắc họa khung cảnh chốn thanh lâu trụy lạc bằng những hình hình ảnh hết mức độ chân thực. “ Bướm lả ong lơi” mở ra khung cảnh cực kỳ dung tục. Ở đây, tác giả đã ví người kỹ đàn bà nư những hoa lá tươi đẹp, còn khách làng chơi tương tự như loài ong, chủng loại bướm. Nguyễn Du thiệt sự tinh tế khi sử dụng hình ảnh ong bướm để ẩn dụ cho khách hàng chơi. 

*
Nỗi yêu mến mình khắc họa rõ nét cuộc sống tủi nhục của Thúy Kiều vùng lầu xanh

Trong chốn bình khang ấy, chỉ là đa số hình hình ảnh ăn đùa trụy lạc thâu đêm suốt sáng, kia là rất nhiều “ cuộc say đầy tháng” cùng nỗi hoan lạc từ phần lớn “ trận cười cợt suốt đêm”. Chắc hẳn rằng với khách hàng làng nghịch đó những khoảng thời gian ngắn khoái lạc, nhưng với Thúy Kiều phía trên lại là sự xót xa, tủi nhục. Trong khi giá trị của các kỹ thiếu phụ như Thúy Kiều ở chốn lầu xanh chỉ như một sản phẩm cho kẻ khác download vui, tín đồ đến, kẻ đi “dập diu” cười nghịch ngả ngớn. 

Những fan kỹ nữ giới chốn lầu xanh hôm mai tiếp khách chẳng tách biệt ngày đêm, chẳng cần biết khách là ai. Chúng ta vẫn vui vẻ thương lượng với nhau điều tốt đẹp xác giết và đồng tiền rẻ mạt. Cuộc sống đời thường ấy cứ quanh quẩn quanh, hết ngày này đến mon khác, đến nỗi fan kỹ con gái chẳng còn nhận ra chính bản thân mình nữa. Nguyễn Du đã khôn khéo đưa vào đoạn trích nhì nhân đồ dùng nổi danh trong lịch sử dân tộc là Tống Ngọc – tăm tiếng với Phú Cao Đường đề cập về chuyện mây mưa của thần bạn nữ Vu đánh với tiên vương Sở quốc. Trường Khanh – người đã gảy khúc Phượng cầu Hoàng để sexy nóng bỏng Trách Văn Quân, là 1 trong những người phong lưu, giỏi chuyện trăng gió. 

Bằng phần lớn hình ảnh ẩn dụ tinh tế, cùng đầy đủ điển tích cổ, Nguyễn Du đã tái hiện rõ ràng khung cảnh vùng lầu xanh nhuộm màu dơ bẩn nhớp, vùng vui thú loạn lạc, hoang đường của các con fan nơi đây. Ở đó, số trời người phụ nữ trở phải thấp kém, chỉ là phần nhiều món đồ giao hàng cho sở thích dung tục, tầm thường. Cuộc sống của người kỹ nữ chính vì như thế mà luôn luôn chìm vào u tối và đầy xót xa, tủi nhục. 

Luận điểm 2: trọng tâm trạng, nỗi niềm của Kiều

Khắc họa số phận của kỹ nàng chốn lầu xanh cũng chính là để xung khắc họa nỗi tủi phận của Thúy Kiều. Cuộc sống Kiều đúng “ chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau” nên dù kháng cự, vùng vẫy nắm nào, sau cùng nàng cũng phải đồng ý số phận. Để rồi sau từng cuộc vui thú xác thịt, Kiều tự chú ý lại tấm thân tàn tạ của bản thân mình nàng cảm xúc xót xa cho chính bản thân. 

Khi tỉnh giấc rượu dịp tàn canh

Giật bản thân mình lại mến mình 

Chỉ hai câu thơ thôi nhưng sao ta thấy đau đớn, xót xa mang lại vậy. Để quên đi nỗi đau xót về số phận mình, nỗi đắng cay, Kiều đã tìm đến hơi men. Ráng nhưng, lúc tỉnh nỗi đau ấy càng thấm thía và như xát muối bột vào tim. Say của Thúy Kiều chưa phải tự chuốc say bản thân như hồ nước Xuân Hương, mà sẽ là bắt buộc. Thân phận tín đồ kỹ nữ bắt buộc phải nâng chén bát với đủ một số loại khách xóm chơi. Vấn đề ấy cứ tiếp tục mỗi ngày, khi tỉnh giấc thì tiệc sẽ tàn, tín đồ đã tan. Cơ hội này, giữa không khí tĩnh lặng ấy, Kiều mới chợt “giật mình” quan sát lại tấm thân tàn mà lại không ngoài xót xa. 

*
Giữa chốn phong trần, Thúy Kiều cảm giác cô đơn, tủi hổ

Khi sao phong gấm rủ là

Giờ sao chảy tác như hoa giữa đường

Mặt sao dày gió dạn sương

Thân sao bướm chán ong chường bấy thân

Kiều ý thức được thân phận lục bình bọt của bản thân nơi chốn lầu xanh. Nắm nên, trong một phút chốc thiếu nữ đã nhớ về cuộc sống thường ngày êm đềm trước kia. “Khi sao phong gấm rủ là” kia là cuộc sống thường ngày trong sự bao bọc của phụ vương mẹ, chẳng cần ân cần tới vùng phong trần.

Xem thêm: Chất Làm Suy Giảm Chức Năng Hệ Thần Kinh, Tìm Hiểu Top 3



Xem thêm: Có Bao Nhiêu Số Có 4 Chữ Số Mà Các Chữ Số Của Mỗi Số Đó Đều Là Chữ Số Chẵn? Trả Lời: Có Tất Cả Số

Vậy nhưng mà “ giờ sao tung tác như hoa giữa đường” . Rước sự tươi tắn của thừa khứ để gia công nổi nhảy lên cuộc sống ê chề, xót xa mang đến tận cùng. Vẫn luôn là “trướng rủ màn che” nhưng lại giờ lại là cuộc sống đời thường buôn phấn bán hương cho những người chẳng quen biết. Thế new thấy được nỗi xót xa của Thúy Kiều. 

Nguyễn Du đã khéo léo khắc họa lời từ bỏ sự của Thúy Kiều. Cuộc sống bây giờ nàng bị giày đạp không thương tiếc. Khuôn mặt hổ ngươi ngùng, e ấp chốn khuê phòng xưa kia giờ đang “dày gió dạn sương”, ngày ngày nên chường ra tiếp rượu cho những người ta ngắm nghía, ôm ấp. Càng suy nghĩ đến bạn dạng thân, Thúy Kiều càng chán chường, chỉ với có thể thốt lên mọi lời thở than đau xót “ thân sao bướm ngán ong chường”. Qua đó, ta càng kính yêu số phận của phái nữ Kiều. Bên cạnh đó ý thức được tấm thân tàn tạ, tốt mạt của mình, yêu cầu Kiều không có gì thiết tha gì:

Mặc bạn mưa Sở mây Tần

Những mình như thế nào biết gồm xuân là gì

Đòi phen gió tựa hoa kề

Nửa rèm tuyết ngậm tứ bề trăng thâu

Giữa vùng phong è ấy, mặc dù phận liễu yếu hèn đào tơ bị vùi dập, bị coi thường, nhưng mà Kiều vẫn mạnh khỏe mẽ, thay giữ cho doanh nghiệp cốt giải pháp thanh cao. Bốn bề lầu xanh đâu đâu cũng có “mưa Sở mây Tần” cơ mà Kiều cũng chẳng nhằm tâm. Ngoài ra những niềm an lành hoan lạc, bình thường ấy chẳng làm ảnh hưởng đến trung khu hồn vốn đã bị tiêu diệt lặng của Kiều. Với những người khác, hồ hết cuộc vui thâu đêm suốt sáng sủa ấy chính là xuân, còn cùng với Kiều hầu hết thứ ấy tương tự như gió thoảng mây trôi. 

Luận điểm 3: Sự cô đơn, âu sầu của Kiều 

Sống vào sự tủi nhục, đau buồn cả thân xác và trọng điểm hồn, giờ đây Kiều chỉ như một cái xác vật dụng vờ vùng lầu xanh. Trọng điểm trí nàng chẳng màng đến các thú vui đều đều ấy. Gồm lẽ bởi vì tâm trạng của người, đã khiến tâm trạng của thiên nhiên trở nên u ám. 

Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu

Người bi hùng cảnh tất cả vui đâu bao giờ

Đó là đều câu thơ giá đắt nhất, mô tả chính xác thực trạng éo le của Thúy Kiều. Dù bao quanh đều là đầy đủ cuộc vui tối ngày, tuy nhiên với Kiều nó đều bình thường hết cả. Có lẽ rằng từ khi bước đi vào chốn này, Kiều đang trở đề xuất không màng người yêu thế thái. Đối cùng với Thúy Kiều phần nhiều cảnh vật, con fan nơi đây phần đa là trả tạo, nàng không tìm được tri âm, tri kỷ. 

*
Kiều chẳng màng tới người tình thế thái, cầm giữ mang cốt cách của mình

Ở đây, Nguyễn Du đã hết sức tinh tế khi dùng những từ ngữ chắt lọc để diễn đạt về đám fan dung tục, bình bình nhưng vẫn luôn thể hiện tại mình là người có văn hóa. 

Đòi phen nét vẽ câu thơ

Cung cầm cố trong nguyệt nước cờ dưới hoa

Câu thơ ấy mô tả sự mỉa mai so với những khách làng chơi ở vùng lầu xanh. Dạng hình vốn là một người “cầm kỳ thi họa” thế cho nên khi thấy được sự giả chế tạo ấy, thanh nữ không xong cảm thán. Đó là phần nhiều điều mà nàng hâm mộ trước đây, cụ nhưng bây giờ dưới bé mắt của những kẻ làng mạc chơi, thanh nữ lại thấy nó thật tẻ nhạt, ngán chường. Với giữa vùng phong nai lưng này, chủ yếu tài sắc chu toàn của Kiều lại là sự trêu ngươi chua xót. 

Những điều Kiều có tác dụng trong chốn lầu xanh ấy chỉ nên gượng gạo. Bởi cô gái biết dù là phản kháng cầm cố nào chị em vẫn không thể thoát khỏi nó. Trong cả khi tìm về cái chết, thanh nữ cũng đâu thể trốn tránh được số phận đâu. 

Vui là vui gượng gạo kẻo là

Ai tri âm kia mặn nhưng với ai

Ở chốn đó nàng ao ước tìm một tri âm, tri kỷ. Ấy mặc dù thế những kẻ mang lại đây đều vày mến mộ, thèm khát nhan sắc, kỹ năng của Kiều. Chẳng một ai thiệt tâm, thực bụng đến để chia sẻ tâm sự cùng nàng. Thế nên những kẻ ấy chỉ là một trong những phút nháng qua. Chính vì như thế càng làm cho Kiều cảm thấy mình cô đơn, hiu quạnh cùng xót xa mang lại tột cùng. 

Lời kết

Phân tích Nỗi thương bản thân ta càng làm rõ hơn nỗi nâng niu xót xa đến kiếp hồng nhan bạc phận của Thúy Kiều. Người thiếu nữ tài sắc chu toàn ấy sẽ bị cuộc sống đời thường chốn phong trằn vùi dập ko thương tiếc. Đến mức tâm hồn Kiều như chết lặng bởi quá đau đớn. Qua đoạn trích ấy, ta cũng thấy rõ tấm lòng nhân đạo mà lại Nguyễn Du sẽ trao gửi, thông cảm cho Thúy Kiều. Cũng chính vì thế ông đã đề cao nhân phẩm tốt đẹp của nàng, dù chìm đắm trong vùng dung tục khoảng thường, nhưng mà Kiều vẫn duy trì được cốt cách tâm hồn, không bị cuốn theo lối sinh sống trụy lạc ấy.