Ngôn tình đau bụng mang thai

     

Editor: Nguyen Hien.Ngủ mang đến nửa tối, Đồng Niệm bị đợt đau bụng khiến cho tỉnh giấc.Đánh thức người bọn ông sát bên, nhan sắc mặt Đồng Niệm gồm chút white bệch, trên trán rỉ những giọt mồ hôi. Cô gặm môi, giọng khàn khàn: “Ông xã, em sôi bụng.”Lăng Cận Dương ngồi nhảy dậy, tuy vậy bắt đầu vừa rồi anh còn ngủ say, bây giờ ngồi dậy, lao động trí óc anh vẫn thức giấc táo. Anh msống đèn bên trên đầu giường, quay đầu nhìn chăm chắm Đồng Niệm, nhỏ giọng hỏi: “Sao lại cụ này? Có nên vì chưng em thức ăn uống đã mất hạn giỏi không? ”Đặt tay lên bụng, Đồng Niệm phủ nhận một chiếc, suy nghĩ thì thầm trước lúc đi ngủ chỉ ăn uống qua mấy chiếc bánh quy, uống một ly nước ckhô hanh, cũng không có nạp năng lượng thêm bất cứ vật gì không giống, cũng không tồn tại ăn thức ăn uống hết hạn.Từng đợt đau bụng tấn công cho tới, cũng không phải hết sức nhức, dẫu vậy co bóp khó chịu. Cô thnghỉ ngơi dốc một khá, chú ý chăm chắm Lăng Cận Dương ngồi bên cạnh, tương đối khó chịu nói: “Đều trên anh không còn, trước lúc ngủ anh sử dụng mức độ thừa dạn dĩ, làm em đau hy vọng bị tiêu diệt.”Đồng Niệm vun chnạp năng lượng lên bước xuống giường, tiếp cận chống dọn dẹp và sắp xếp, thời gian ra đi, dung nhan phương diện so với khi vào bao gồm nhẹ đi một chút. Có ra một ít huyết, cô không tồn tại nghĩ những, cho rằng kỳ tởm nguyệt cho tới.Lăng Cận Dương từ bỏ dưới lầu bưng lên một ly nước nóng, đưa đến tay cô, nữ tính nói: “Đi thôi, bọn họ đi khám đa khoa thăm khám một chút coi.”Cầm chiếc ly uống không còn mấy ngụm nước, Đồng Niệm cảm thấy bụng dễ chịu rộng những, cô bĩu môi, lười biếng nói: “Không cần, là kỳ kinh nguyệt tới.”Nghe vậy, Lăng Cận Dương thsinh sống phào vơi nhõm, anh ôm chầm lấy fan kề bên, thuận mồm nói: “Tháng này, dường như gớm nguyệt em mang lại chậm rãi rộng không ít.”Đồng Niệm ngẩn người, nghĩ về cho lời anh nói, sắc đẹp mặt gồm chút u ám và đen tối. ban sơ bởi vì cthị trấn của Đồng Tâm, cô bỏ quên cthị trấn này, giờ tính toán thù ngày lại thì kỳ ghê nguyệt mang lại lừ đừ hơn đối với bình thường khoảng chừng 10 ngày.Theo lý cơ mà nói, cũng đâu gồm trễ các như thế chđọng.Bụng lại bước đầu nhức lên từng trận, đôi mắt Đồng Niệm lóe sáng, trong đầu nghĩ cho cthị xã gì, dung nhan phương diện tội nhân trường đoản cú đổi khác. Cô nhìn chằm chằm Lăng Cận Dương, không chắc hẳn rằng hỏi: “Ông làng, nếu nlỗi chưa phải là kỳ tởm mang lại thì là…?”“Hả?” Lăng Cận Dương không hiểu rõ lời của cô, anh xoay đầu nhìn lên kế hoạch bàn một ít, trong tâm địa không ngoài trầm xuống, tỏa cùng ra một cảm xúc kỳ quái. Anh hình như cũng suy nghĩ mang đến cái gì, nhanh chóng nuốm quần áo ở bên cạnh khoác đến cô, ôm cô lên, tài xế tiếp cận khám đa khoa.Mặc kệ tất cả yêu cầu hay là không, bắt buộc đi cơ sở y tế soát sổ.Trong buồng xe an tĩnh, một tay Đồng Niệm ôm bụng, trên mặt hiện hữu vẻ băn khoăn lo lắng. Cô cắn chặt môi, trái tyên nhức nhói từng cơn, tạo cho hốc đôi mắt cô đỏ lên, chóp mủi ê độ ẩm. Dùng sức ráng chặt tay của cô ý, Lăng Cận Dương vừa tài xế vừa an ủi: “Em chớ hại, đã không tồn tại cthị xã gì đâu.”Đạp bạo dạn chân ga, trong vòng 15 phút, Lăng Cận Dương sẽ tài xế mang lại khám đa khoa. Anh Open xe, cẩn trọng bao bọc lấy cô, chạy nhanh khô tới cơ sở y tế.Buổi tối, bác bỏ sĩ trực ngoài là những, chưng sĩ phụ trách rưới cung cấp cứu vãn sau khi nghe bầy bọn họ lý giải, mau lẹ viết giấy, bảo Đồng Niệm đi rất âm.Rất nkhô hanh sau đó, tác dụng cực kỳ âm đã gồm, sau khi bác sĩ nhìn kết quả, xung quanh tồn tại nụ cười: “Vợ cậu vẫn với tnhì.”Sắc phương diện Lăng Cận Dương cứng đờ, toàn bộ cơ thể ngờ ngạc, cả buổi cũng không nói nên lời.Đồng Niệm thì trở lại, yên tâm rộng chút, trầm giọng hỏi bác sĩ, “Bao lâu rồi ạ?”Bác sĩ quan sát kết quả đánh giá, kinh nghiệm tay nghề nói mang lại cô biết: “Được 40 ngày rồi.”Nghe được câu vấn đáp, Đồng Niệm ko nhịn được cúi đầu mỉm cười. 40 ngày, trên đây không phải là thời hạn mê loạn của đêm tối cơ sao, dđl/q"d báu vật này cho tới thiệt là trùng phù hợp, trung ương tưởng sự thành nhưng.“Bụng còn nhức không?” Bác sĩ bảo Đồng Niệm nằm tại chóng, làm cho đánh giá mang đến cô.Đồng Niệm không đồng ý một cái, nói đúng sự thật: “Đỡ đau hơn không hề ít rồi.”Bác sĩ thấy cô có ra chút ít huyết, lại nhìn thấy đàn bọn họ đêm khuya chạy cho khám đa khoa, độc nhất thời rành mạch. Bà viết đơn thuốc, mặt khác dặn dò cùng với đôi vk ông chồng ttốt bầy họ: “Thời kỳ đầu mang tnhì cấm làm cthị trấn sinh hoạt bà xã ông xã, người ck cần phải khắt chế, bởi ko sẽ không xuất sắc so với tín đồ vk với đứa nhỏ bé.”"Phốc......"Đồng Niệm nhìn nhan sắc khía cạnh hổ thẹn của Lăng Cận Dương, ko nhịn được cười cợt trộm. Từ nhỏ dại cho mập, đấy là lần đầu tiên cô thấy anh dường như khía cạnh trinh nữ điều đó.Nhận đem 1-1 thuốc, Lăng Cận Dương ngẩng đầu chú ý Đồng Niệm đã cười trộm, cũng không tồn tại rỉ tai, đi thẳng liền mạch lấy thuốc.Tiêm một mũi dung dịch chăm sóc tnhì, chưng sĩ quan liêu sát một lát, thấy Đồng Niệm không còn ra huyết nữa, cũng coi nhỏng thngơi nghỉ phào dịu nhõm: “Về bên cần nằm tịnh dưỡng một tuần lễ lễ, không được làm Việc nặng nề.”Ngược lại, bác bỏ sĩ dừng khoảng mắt cùng bề mặt Lăng Cận Dương, nhẫn trọng điểm nói: “Cthị trấn sinc hoạt bà xã ông xã hoàn hảo và tuyệt vời nhất nghiêm cnóng.”Về một vấn đề đó, Đồng Niệm giơ nhì tay nhị chân ưng ý.Lăng Cận Dương lưỡng lự phải làm những gì, đành cúi đầu, miễn chống mang đến qua, kế tiếp bao phủ lấy Đồng Niệm, luân chuyển tín đồ rời ra khỏi khám đa khoa.Lái xe pháo về cho đơn vị, ttránh vẫn tờ mờ sáng. Đặt Đồng Niệm nằm ở chóng vào phòng ngủ cá nhân, Lăng Cận Dương ngồi sinh hoạt bên chóng nhìn chằm chằm cô, tiếng nói rét nlỗi băng: “Em cười đủ chưa?”“Ha ha ha…” Đồng Niệm mở miệng cười cợt, vùi khía cạnh vào trong ngực anh, mè cổ nheo, nữ tính nói: “Ông làng mạc, chúng ta có nhỏ rồi, anh có vui không?”Vui không?Lăng Cận Dương chau ngươi lại, không khỏi suy nghĩ.


Bạn đang xem: Ngôn tình đau bụng mang thai


Xem thm: Tiếng Việt Lớp 3 Trang 64 - Soạn Bài Tiếng Ru Trang 64 Sgk Tiếng Việt 3 Tập 1


Xem thêm: Soạn Bài Thơ Đất Nước Của Nguyễn Khoa Điềm Trong Sgk Ngữ Văn 12


Kể trường đoản cú khi chưng sĩ thông tin, cánh tay của anh luôn luôn khẽ phân phát run. Đoạn con đường trường đoản cú khám đa khoa về mang đến công ty, trong trái tim cũng đều có một loại cảm xúc kích cồn tràn trề không nói được, dòng này có được xem là vui không?Từ vào ngực anh ngẩng đầu lên, Đồng Niệm quan sát vẻ phương diện ngơ ngẩn của anh ý, ko nhịn được cười cợt ra tiếng: “Anh coi anh tề, vui tươi mang lại dại rồi, anh mong muốn cười cợt thì cười đi, mồm mngơi nghỉ phệ những điều đó làm cho gì?”Nghe cô nói như vậy, Lăng Cận Dương new ý thức được góc nhìn không ổn của chính mình, anh rước chnạp năng lượng đắp lại mang lại cô, làm cho cô nằm yên trên gối: “Em ngủ một chút ít đi, giầy giò em một tối cũng mệt mỏi rồi.”“Em không mệt.” Vào bây giờ tinh thần Đồng Niệm vô cùng tỉnh giấc táo, quan sát không ra vẻ mệt mỏi xung quanh chút nào. Tin tức tốt điều đó làm cho vẻ căng thẳng mệt mỏi của cô ấy vọt cho tới chín tầng mây.Lăng Cận Dương khe khẽ thsinh sống lâu năm, dđl/q"d cúi đầu hôn lên miệng của cô ấy một cái, cười cợt nói: “Bụng em còn đau không?”“Hết rồi.” Lấy bàn tay của anh đặt trên bụng mình, nhì mắt Đồng Niệm xê dịch, vẻ khía cạnh nhẹ dàng: “Anh cảm giác sao? Con của bọn họ đã sống vào bụng em.”Lòng bàn tay dán chặt vào một cái bụng êm ấm của cô ý, cái bụng bằng vận vẫn chưa có nhô lên, tuy thế Lăng Cận Dương lại sở hữu cảm hứng quái lạ, từng luồng sức nóng rét từ bàn tay anh hối hả Viral ra cả người, có theo nhiệt độ cực Sock nlỗi ao ước tổ hợp anh.Từ trường đoản cú cúi phương diện xuống, đôi mắt Lăng Cận Dương sáng sủa quắc nhìn chăm bẳm bụng cô, đôi mắt thâm thúy nhoáng qua không ít một số loại cảm hứng, cuối cùng cũng biến thành một các loại nhu tình.Đặt môi lên bụng của cô ấy, Lăng Cận Dương cẩn thận hôn, mỉm cười nói: “Nhóc con, chào mừng con mang lại bên trên đời này.”Đồng Niệm vẫn không cựa quậy, quan sát và theo dõi từng cử rượu cồn của anh ấy, trong tim tràn trề ấm cúng. Đồng Niệm gửi tay ôm chặt bẫy vai anh, các giọng nói bao gồm chút nghứa ngào: “Bảo bảo, bà mẹ cũng đón nhận con.”Giơ tay kéo áo bịt bụng cô lại, Lăng Cận Dương mím môi cười, thu liễm lại cảm giác trong lòng lòng, luân chuyển tín đồ xuống lầu bưng lên một ly sữa lạnh, giơ lên trước mặt cô: “Uống!”Trước tê dường như không mê thích uống, bây chừ nghe thấy vị này, Đồng Niệm còn cảm giác khó tính hơn. Nhưng chưng sĩ dặn dò, bắt buộc uống số đông thức uống được chế phẩm trường đoản cú sữa, so với đứa bé đã xuất sắc rộng, cho nên vì thế cau mày nhận đem ly sữa từ anh, lấy tay bịt mũi, ép bản thân uống không còn.Lăng Cận Dương quan sát bộ dáng vẻ tức cười của cô, khuôn phương diện nhàn hạ tràn ra thú vui. Vừa dìm đem ly sữa cô vẫn uống không còn, đang nghe các giọng nói khinh ghét của cô: “Anh gấp rút mang đi chỗ khác đi.”Để loại ly qua 1 bên, Lăng Cận Dương mang ra một viên mứt quả mơ đã chuẩn bị trước đó, chuyển mang đến cô: “Em nạp năng lượng một viên đi?”“Woa!” Đồng Niệm vui miệng quan sát anh, nhận đem viên mứt trong tay anh, xé bao ra cuống quýt nỉm vào vào mồm, new có thể đè cổ cảm xúc bi thiết mửa xuống: “Sao anh biết em mong mỏi ăn loại này?”Lăng Cận Dương ôm chặt bả vai cô, ôm cô vào vào ngực, nhẹ nhàng cười: “Bản thân anh từ bỏ biết.”Tựa ngực vào trong khía cạnh anh, dđl/q"d Đồng Niệm lắng nghe giờ đồng hồ tlặng đập trầm ổn định của anh, toàn bộ cơ thể êm ấm.“Anh cũng ngủ một ít đi?” Đồng Niệm ôm chặt eo của anh, có chút mơ hồ nói.Lăng Cận Dương vạch chăn lên, giữ nguyên quần áo nằm xuống lân cận cô, êm ả nói: “Em ngủ đi, anh quan sát em ngủ.”Đồng Niệm đồng ý một cái, nhếch môi cười cợt, cảm hứng an tâm khiến cho từ đầu đến chân cô nhàn thả lỏng xuống. Cô cực kỳ lập cập ngủ say, thậm chí còn vạc ra tiếng ngáy bé dại.Giơ tay lên đắp chăn uống lại cho cô, Lăng Cận Dương dìu dịu rời khỏi phòng ngủ. Tối ngày hôm qua tuy nhiên mất ngủ, tuy vậy tin thần của anh ấy hết sức nao nức, ko cảm thấy căng thẳng. Quả nhiên khi người ta gặp gỡ cthị xã vui, tinh thần luôn thoải mái.Lúc Này Đồng Niệm vẫn trở thành thiếu phụ tất cả tnhị. Lăng Cận Dương cũng không đủ can đảm làm cho cô vất vả, chưng sĩ cũng dặn dò bảo cô ngơi nghỉ một tuần lễ. Sau lúc anh dặn dò cẩn thận cho người giúp câu hỏi, tức tốc lái xe mang lại đơn vị đi làm việc.Tất cả nhân viên Lăng thị, phạt hiển thị trung ương tình của anh ấy từ bây giờ đặc biệt quan trọng xuất sắc, thấy được ai cũng cười, thậm chí gồm nhân viên cấp dưới có tác dụng không đúng, cũng khá được anh bỏ qua mất, không có quở mắng tốt trách nát phạt.Mặc dù Mục Duy Hàm nhìn thấy vẻ khía cạnh của anh bao gồm tương đối khác lại, quá cơ hội các bước tất cả chút rãnh rỗi, trường đoản cú xa đã nhìn thấy anh ngồi vào ghế cười khúc khích: “Cthị xã gì vậy, từ bỏ sáng sủa cho tới giờ cậu luôn cười là sao?”Nhìn thấy anh, Lăng Cận Dương kéo fan trước phương diện, khuôn mặt tuấn tú khẽ nâng lên: “Duy Hàm, tôi sắp đến có tác dụng ba rồi.”Mục Duy Hàm bao gồm chút kinh ngạc, tiếp nối mím môi mỉm cười, giơ tay lên vỗ vai anh, “Chúc mừng nhì tín đồ.”"Cám ơn!" Về đề tài sinch bé, đối với đàn ông đàn bọn họ tự nhiên và thoải mái là vấn đề giữa trung tâm. Đợi đến lúc Mục Duy Hàm tách đi, hai con mắt sắc đẹp bén của anh ấy lóe sáng, anh kéo ngăn uống kéo đem điện thoại cảm ứng ra, gắng điện thoại thông minh lên, gởi thông tin mang lại từng số một.Người bầy ông chuyển sống lưng về phía ánh mặt ttách, khuôn khía cạnh tuấn tú rạm thúy, thời khắc anh mím môi cười, môi mỏng dính tràn đi xuống đường cong đặc biệt mê bạn.Gần tối về đến nhà, Lăng Cận Dương lên lầu trở lại phòng ngủ. Cửa chống trailer, đứng làm việc bên ngoài rất có thể nghe được tín đồ bên trong đã nói chuyện năng lượng điện thoai, chỉ nên tiếng nói của cô ấy ko được coi là vui.Nghe tiếng bước đi của anh, Đồng Niệm trừng ánh mắt, đôi môi khá mấp vật dụng nhẹ, cơ mà cũng không nói lời nào.Lăng Cận Dương tiếp cận mặt giường ngồi xuống, thấy vẻ mặt cô ko vui, chớp nhoáng cau mi hỏi: “Ai chọc em ko vui vậy?”“Anh!” Đồng Niệm híp góc nhìn anh, giọng nói âm trầm: “Những người thân bạn bè anh hầu hết nhắn tin nói cho chúng ta biết.”Đôi mắt Lăng Cận Dương dao động, lập tức gọi được, anh mím môi mỉm cười, vẻ khía cạnh ôn hòa: “Ừ, bác sĩ bảo điện thoại cầm tay có tia phản xạ, không làm cho em Call điện thoại cảm ứng thông minh.”“Vậy em có thể thuộc điện thoại thông minh bàn call mà lại.” Đồng Niệm giận dữ, giơ tay lên đánh lên ngực anh: “Lăng Cận Dương, anh thật khinh ghét, cthị xã những điều đó giả dụ tất cả thông báo buộc phải là em chứ.”Lăng Cận Dương nôn nả nắm chặt tay cô lại, một tay ấn cô vào trong ngực, “Cẩn thận đứa nhỏ dại.”Anh vừa nói ngừng, người trong ngực chớp nhoáng lặng tĩnh lại, đặc trưng nghe lời, đặc biệt quan trọng ngoan ngoãn tựa vào đầu vai anh: “Ôi ghét bỏ bị tiêu diệt đi được, em có muốn khoe khoang một chút.”Lăng Cận Dương mím nhẹ môi, sâu thẩm trong đôi mắt khá lóe sáng. Con của anh ý thì đương nhiên anh yêu cầu khoe, ra tay trước thì chiếm ưu thế.Lấy tay núm xống áo phòng cđợi tia sự phản xạ cài đặt được, Lăng Cận Dương nhẹ nhàng mang mang lại cô, dịu dàng êm ả dỗ dành: “Ngoan, lần sau nhất định anh đang làm cho em khoe.”Lần sau?!Đồng Niệm trừng đôi mắt, hung ác chú ý anh. Người bọn ông này thiệt là ghét bỏ, một gậy sẽ đẩy cô đi xa, còn kiếm tìm phương pháp đẩy cthị trấn này ra lần sau.Nhìn thấy cô sắp tới khó tính lần tiếp nữa, Lăng Cận Dương nkhô nóng tay lẹ mắt bao phủ lấy cô, ôm cô trở lại lầu dưới: “Tối nay em mong muốn ăn gì? Anh làm cho hoành thánh cho em ăn Chịu đựng không?”Mấy thời nay ẩm thực không được ngon mồm, nghe anh nói nấu nướng hoành nhoáng, sau cuối Đồng Niệm cũng mỉm cười, dđl/q"d giơ tay lên vòng chắc cổ của anh ấy, thử khám phá nói: “Em ước ao ăn uống 3 món nhân.”“Được!” Lăng Cận Dương ôm cô xuống lầu, khuôn phương diện tuấn tú nsống thú vui mê người: “ Bây Giờ em là bạn lớn số 1.”Cuối thuộc thsinh sống phào một khá, Đồng Niệm ngồi sống vào ghế, khoái chí lãnh đạo bạn bầy ông đối diện, ở đầu cuối trong thâm tâm thăng bởi quay lại.


Chuyên mục: Sách Truyện