đọc truyện mối tình truyền kiếp

     

Phần II – Mối tình truyền kiếp là một trong những giữa những quyển truyện khét tiếng của tác giả Người Khăn Trắng. Truyện Phần II – Mối tình truyền kiếp ở trong thể các loại truyện ma, đáng sợ, chổ chính giữa linch kỳ túng thiếu cùng với gần như tình huống hồi hộp, rùng rợn với cực kì hấp dẫn lôi cuốn sở hữu đậm phong cách viết truyện của người sáng tác Người Khăn uống Trắng.

Bạn đang xem: đọc truyện mối tình truyền kiếp


Phải đến tứ tiếng mới cho tới ca trực, nhưng lại vừa ba giờ đồng hồ thì Hạnh đang tới khám đa khoa. Y tá Cúc kinh ngạc Lúc nhìn thấy cô chưng sĩ tthấp, chị ta hỏi liền:

– Tối qua chưng sĩ bao gồm ác mộng gì không?

Hạnh hơi lag bản thân, tròn góc nhìn chị ta:

– Chị Cúc nói…

Cúc mau miệng:

– Tối qua ca trực vào này ai cũng điếng hồn, lúc nửa đêm đột nghe tất cả ai kia đứng trước phòng cung cấp cứu vớt kêu tên chưng sĩ Hồng Hạnh mấy tiếng luôn! Chính tôi chạy ra xem như là ai thì ko thấy tín đồ nào. Lúc ấy đã được gần tía giờ sáng, không tồn tại ca cấp cho cứu giúp làm sao, nên hiên nhà trống trót lọt, bé loại gián chạy còn thấy nữa là…

Chị ta nói hoàn thành cứ đọng giương góc nhìn Hạnh, khiến Hạnh khó chịu:

– Chị nói ráng là sao? Ai kia kêu tôi trong những khi tôi không có trong này thì vấn đề gì mang lại tôi?

Tuy nói vậy, tuy vậy Hạnh lại hại cô y tá lắm mồm này hỏi luộm thuộm thêm, Hạnh loại bỏ thẳng vào phòng chũm trang bị.

Trong lòng Hạnh hoang mang và sợ hãi tột độ, cô tự hỏi: Không lẽ chuyện giấc mơ của chính mình mà cả bệnh viện gần như tuyệt biết?

Gặp Thúy Lan trước cửa phòng riêng của các phái nữ bác sĩ, cô cô bé làm nhỏng gồm cthị trấn đặc biệt lắm:

– Cậu nghe gì chưa? Cthị trấn ai kia Gọi cậu dịp nửa đêm!

Lan là bạn thân, tuy nhiên trong bây giờ Hạnh không muốn share chuyện mẫn cảm này, yêu cầu cô chỉ mô tả loa vài ba giờ đồng hồ rồi vào tức thì phòng nuốm thứ. Thúy Lan ngơi nghỉ ngoại trừ nói vọng vào:

– Ttuyệt vật dụng chấm dứt ra, trở lại bên ẩm thực ăn uống ly coffe, chưa tới giờ có tác dụng đâu.

Hạnh vào phòng vắt đồ dùng, vừa ngừng hoạt động lại sẽ thở phào một tương đối, nlỗi vừa trút bỏ được gánh nặng! Nhưng khi vừa chạm tay vào bộ blouse, Hạnh đã giật bản thân quan sát mảnh giấy nhỏ dại rơi ra. Một mẫu chữ viết tháo:

– Lên lầu năm gặp mặt anh ngay bây giờ!

Dù chiếc chữ viết vội vàng, cơ mà làm sao Hạnh ko phân biệt sẽ là chữ của Phong! Cô mau lẹ trường đoản cú hỏi:

– Phong… Phong… sao lại…?

Chỉ kịp mặc loại blouse vào, Hạnh chạy vụt ra, không để ý cho Thúy Lan vẫn đứng đợi.

– Hạnh! Cậu đi đâu vậy, chưa đến giờ mà?

Đang tiếng thăm nuôi người bệnh bắt buộc tín đồ ra vào rất nhiều. Hạnh đề nghị lách không còn tốp này mang đến tốp khác, chạy theo thang bộ chứ không đợi thang sản phẩm lên đến mức lầu 5.

Vừa đặt chân tới chống số 50 thì chình ảnh hulặng náo đtràn vào đôi mắt Hạnh, cô hơi khựng lại, nhưng rồi vì chưng tò mò và hiếu kỳ đề xuất sẽ vén chỗ đông người lao vào. Thấy cô là bác bỏ sĩ buộc phải mấy bạn kia dường đường, Hạnh nghe một fan nói:

– Cái thân phụ người bị bệnh gặp chấn thương sọ não này phân phát điên la lối om sòm trong cả từ bỏ tối cho tiếng, bất chợt bắt đầu rồi đang vừa la hét vừa tự túa bông băng quấn quanh bản thân, rồi kêu thương hiệu ai chính là Hồng Hạnh, vừa kêu vừa khóc nhỏng Điện thoại tư vấn hồn ma vậy!

Hạnh bí mật đáo chuyển tay đậy bảng thương hiệu của bản thân lại, bước đến sát chóng căn bệnh. Anh cánh mày râu đã tháo cho thước băng sau cuối. Khuôn mặt nhằm lòi ra, Mặc dù domain authority new kéo lớp so bì non, tuy vậy cũng đã đánh giá được gương mặt. Bất chợt Hạnh kêu khẽ:

– Đâu đề nghị là Phong!

Người trước đôi mắt chắc chắn chưa phải là Phong rồi. Hạnh thngơi nghỉ phào. Tuy nhiên, Khi vừa bắt gặp Hạnh fan đó reo lên:

– Hồng Hạnh!

Các y tá đứng xung quanh anh ta hầu như sửng sốt trở lại chú ý Hạnh. Tay cô vẫn che bảng tên mình vô cùng kín đáo. Trong thời điểm bọn họ chưa kịp hỏi gì, thì chàng trai tê đang công bố lần nữa:

– Anh search em suốt đêm qua! Hồi nửa đêm người ta vẫn hoàn hồn cho anh. Anh vẫn về với em rồi đây, Hạnh!

Lạ lùng là giọng nói ấy và đúng là giọng của Phong! Chỉ có điều… Hạnh khựng lại, vào tứ vậy nửa mong muốn đặt chân đến, nửa chuẩn bị sửa lùi…

– Đừng bỏ anh, Hạnh!

Anh nam giới chuyển tagiống như sắp tới chụp vào Hạnh, khiến cô bắt buộc thụt lùi và chới cùng với vứt tay đậy bảng thương hiệu ra. Một y tá kêu lên:

– Bác sĩ Hồng Hạnh!

Những tín đồ hiếu kỳ đứng coi cũng ngờ ngạc, gồm fan lên tiếng:

– Thì ra tự hôm mang đến giờ chàng trai tìm cô này!

Thấy anh ta ý muốn bước xuống, còn Hạnh thì cđọng thụt lùi, hai cô y tá chụp nhị tay giữ lại anh ta lại:

– Anh hãy ngồi lặng, chờ bác sĩ tới đã!

Vừa lúc đó, hai bác bỏ sĩ trưởng, phó ca trực chạy vào. Lợi dụng thời cơ ấy, Hồng Hạnh vọt nkhô cứng ra ngoài rồi chạy như bị ma đuổi.

Đằng sau cô lồng lộng giờ đồng hồ thét gào của anh ấy chàng:

– Đừng bỏ anh, Hồng Hạnh ơi!

Chạy ra cho tới Sảnh, cụ vì chưng gạnh vào phòng trực cung cấp cứu vãn Hạnh lại chạy cỗ trực tiếp ra ngoài đường. Chỉ kịp leo lên dòng xe taxi. Hạnh giục:

– Chạy nhanh!

Cô trở về quê hương mình một phương pháp bỗng nhiên, vì cô không còn đi đường cho người bác tài. Chạy nkhô nóng lên phòng riêng rẽ, không kịp cố kỉnh dòng blouse ra, Hạnh té vật dụng xuống giường, nhắm xay mắt lại. Bao nhiêu cthị xã vừa xảy ra như Clip cù trì trệ dần, hiển hiện nay từng chi tiết…

– Hồng Hạnh!

Hạnh xuất hiện ra, nhan sắc phương diện tươi hẳn lên khiến cho Lan ngạc nhiên:

– Sao vậy Hạnh?

Hạnh nói có tác dụng Thúy Lan giật mình:

– Mình chuyển anh ta đi thật!

Chìa mẫu nhẫn bạch kyên ra trước khía cạnh Lan:

– Cậu có lưu giữ Phong không?

– Phong, người yêu của cậu? Sao không nhớ, anh ta bị cậu đá văng tám ngàn dặm rồi còn gì?

– Vậy mà hiện thời bay ngược trnghỉ ngơi lại!

Lan rứa cái nhẫn coi kỹ và reo lên:

– Nhẫn của Phong! Cậu với anh ta nối lại?

Hạnh cười:

– Vào bệnh viện hỏi anh chàng người bị bệnh gặp chấn thương sọ não sẽ biết.

Lan tự dưng móc ra một mhình họa giấy nhỏ:

– Mình nhặt được phía trong gầm tủ xống áo của cậu.

Hạnh hiểu nkhô nóng mấy chữ vào đó: Gấu trúc yêu cầu cho tới ngay chỗ này!

– Gấu trúc là ai vậy?

– Là mình kia. Cái này là của Phong gửi cho bạn.

– Phong vào tận bệnh viện?

Hạnh thấy chưa cần được giải thích cặn kẽ, nên chỉ mỉm cười với nói bâng quơ:

– Mình cám ơn ca trực cấp cho cứu vãn thứ nhất đó!

– Hạnh, cậu sao thế? Có bệnh gì không?

Hạnh vẫn cười cợt thật tươi:

– Có bệnh… hạnh phúc!

Nói dứt, Hạnh bước ra ngay ngoài chống trước sự việc ngạc nhiên của Lan:

– Cậu đi đâu vậy? Bệnh viện sẽ đi kiếm cậu vào cấp đó!

– Mình đang giải thích sau. Còn bây giờ bản thân cần đi tất cả vấn đề cấp lắm. Lan chịu khó vào cơ sở y tế một mình nhé!

Ctương đối cùng nhau từ rất lâu, không lúc nào Thúy Lan thấy chúng ta mình như thế, cô hỏi lại lần nữa:

– Cậu tất cả sao ko vậy?

– Yên chí đi, bản thân vẫn khỏe! Thôi, khóa cửa ngõ giùm mình rồi giữ chìa khóa, lát nữa bản thân đang lép lại khám đa khoa mang.

Thúy Lan không kịp nói thêm câu nào thì Hạnh sẽ pđợi xe pháo ra đường. Cô đi theo hệ trọng đã ghi trong mảnh giấy Lan chuyển cơ hội nãy. Một xúc tiến rất lạ, ngơi nghỉ vùng ngoại thành giáp ranh con phố dẫn về những tỉnh giấc miền đông, khu vực phần đông Hạnh chỉ ngồi xe đò chạy ngang qua chứ còn chưa đi xe pháo thêm máy cho tới bao giờ.

Gần một tiếng sau, Hạnh bắt đầu tìm được liên hệ, khi ấy trời đã ban đầu buổi tối. Cô gồm hơi lo, cơ mà suy nghĩ tới lời dặn của Phong thì hốt nhiên Hạnh trẻ trung và tràn trề sức khỏe hẳn lên. Vừa lao vào khu nhà ở ngói xưa, có tầm khoảng sân rộng lớn với rất nhiều hoa lá cây cảnh, Hạnh vẫn nghe giờ người từ bỏ vào hỏi vọng ra:

– Hạnh đó buộc phải không?

Hết mức độ kinh ngạc, Hạnh chưa kịp công bố thì một cầm bà trường đoản cú trong bước ra, làm nlỗi sẽ thân quen cùng với Hạnh lâu lắm rồi:

– Vào nhà đi con, ttránh tối, kế bên này nhiều loài muỗi cùng gió lắm.

Bà nhìn Hạnh có một nhoáng thôi, như nhằm khẳng định khía cạnh mi tín đồ nhưng bà đang đợi, rồi lại lên tiếng:

– Tụi nó nói trước cùng với bà về con, cơ mà bà bất ngờ con gái lại đáng yêu, dễ thương và đáng yêu mang lại điều này. Con tên Hạnh yêu cầu không?

– Dạ buộc phải. Nhưng ai nói đến cháu với bà? Đây là lần đầu tiên cháu tiếp đây, cùng phân biệt là cháu không biết gồm ai quen thuộc chỗ này hay không nữa. Cháu mong mỏi hỏi anh Lộc?

– Chính thằng Lộc sẽ nói về bé cùng với bà. Nó bảo hôm nay bé đang tới đây với dặn bà cần có tác dụng cơm trắng đãi con cho khía cạnh. Bà tại đây gồm 1 mình, bắt buộc cũng không tồn tại điều kiện để chợ búa gì, chỉ dễ dàng vài món cơ mà Lộc nói là cháu ưng ý.

Bà chỉ mâm cơm trắng sẽ dọn sẵn bên trên bàn, còn bốc khói:

– Bà bắt đầu vừa có tác dụng xong xuôi, bây chừ bà con cháu bản thân ăn uống rồi từ tốn thì thầm. Ngồi ăn uống đi bé.

Hạnh quả thực lúng túng:

– Dạ… cháu không nạp năng lượng. Cháu mới…

Bà cố kỉnh cười cợt hiền hòa:

– Con đừng nói là bắt đầu nạp năng lượng cơm trắng nghe chưa. Bà biết hồi tía giờ đồng hồ bé còn sinh sống vào bệnh viện, rồi chạy về công ty với chớp nhoáng lên trên đây ngay lập tức, làm thế nào ăn uống cơm? Đừng mắc cỡ, bà thổi nấu bữa nay là giành cho nhỏ đó, ăn uống đi.

Chưa lúc nào Hạnh lâm vào cảnh yếu tố hoàn cảnh điều này, vì vậy cô vô cùng khó khăn xử, cứ đọng đứng lóng ngóng hoài, không dám ngồi. Trong Lúc bà rứa thì sẽ ngồi xuống, đích thân xới cơm trắng bà gắp thức ăn đến Hạnh.

– Ngồi xuống nạp năng lượng đi con, chớ để bà cần hóng. Vừa ăn uống bà vừa thủ thỉ này mang lại nhỏ nghe.

Hạnh không hề biện pháp như thế nào hơn, cô đã kéo số ghế xuống, lúc này cô mới vô cùng bỡ ngỡ trong khi thấy trên mâm cơm có tía món, đúng là đông đảo món thường nhật cô cực kỳ thích. Phải nói là ghiền nạp năng lượng mới đúng: Thịt kho tiêu, canh mướp mùi hương đun nấu cùng với tôm với hẹ xào giết thịt bò! Ba món ăn chằng khác gì cơ hội bà bầu còn sống bà hay tạo nên Hạnh ăn.

– Những món này…

– Thằng Lộc nói nhỏ thích hợp ăn, buộc phải bà nấu ăn cho bởi được. Mùa này ttránh nắng nóng đề xuất mướp không ngon, bún tàu cũng ko được dai, vày bé thích bún tàu cũng nhỏ dại, dẻo, làm bởi bột báng…

Hạnh chặn lời:

– Sao bà biết rành về sở trường của cháu vậy?

Bà nắm lại cười:

– Bà nói rồi, thiết yếu thằng Lộc nhắc cho bà nghe.

Xem thm: Linh Miêu Tráo Chúa Đả Long Bào, Lý Thần Phi

– Nhưng… con cháu nào biết Lộc là ai, mà Lộc cũng đâu biết cháu?

Bà cố kỉnh gần như không quan tâm:

– Ăn demo đi nhỏ, xem bà già này nấu ăn còn được không?

– Lộc nó còn dặn, nhỏ không ưng ý nêm đường, mà lại làm cho ngọt tự nhiên của mướp với tôm. Mà bắt buộc là tôm khu đất đó nghen!

Mọi máy bà đề cập rất nhiều đúng y như các gì lâu nay Hạnh ham mê. Mà cthị xã này thì chỉ gồm bà mẹ biết và một tín đồ nữa… đó là Phong. Vậy trên sao…

Đột nhiên Hạnh nghĩ ra, cô hỏi nhanh:

– Anh Lộc đâu?

– Con new gặp nó trong bệnh viện, sao lại còn hỏi?

Hạnh hốt hoảng:

– Anh… anh ta… anh Lộc…

Ngạc nhiên đến tột độ, Hạnh ko kịp bội phản ứng gì chỉ đính thêm bắp:

– Sao… sao lại…

Bà thế vẫn thản nhiên:

– Nó về đây cung cấp thông tin nhỏ đang cho tới, rồi có cthị trấn nào đó lại đi. Trước khi đi nó còn cnạp năng lượng dặn kỹ là đề xuất làm cho cơm trắng bảo nhỏ ăn mang đến bởi được, nó nói con đói lắm rồi. Và dặn là không để con về trước lúc nó quay lại.

Hạnh vực dậy ngay:

– Ttách về tối rồi, con cháu yêu cầu về ngay lập tức thôi.

– Nhưng, bà chưa thì thầm này… Cũng nlỗi bé không có tác dụng điều gì này mà trước lúc nhỏ sắp tới đã mong làm cho.

Hạnh khựng lại. Quả quả thật bà chũm nói, mục tiêu Hạnh tới đây là để chạm mặt anh chàng Lộc như trong tlỗi Phong vẫn viết. Mà chưa chạm chán nhưng mà về thì khác như thế nào công cốc mang lại chuyến du ngoạn này.

Thấy Hạnh lừng chừng, bà vắt lại nhắc:

– Con cứ ngồi xuống nạp năng lượng cơm trắng đi. Thằng Lộc sẽ về thôi.

Thật ra Khi đang biết fan nhưng mà Phong những hiểu biết gặp mặt Hạnh là anh chàng vào bệnh viện thì trong thâm tâm Hạnh tương đối bnạp năng lượng khoăn… Cô gặp gỡ anh ta để triển khai gì? lúc đầu vì bị nghiền, bắt buộc Hạnh thay ăn uống, tuy nhiên Lúc vẫn nạp năng lượng được nửa bát rồi thì bỗng nhiên thấy ngon mồm, cô ăn uống luôn một tương đối không còn nhì bát và khen thiệt lòng:

– Bà làm cho thức tiêu hóa không lose gì má nhỏ rất lâu rồi.

– Nói thiệt với bé, bà biết được phần đa món này chưa hẳn trường đoản cú thằng Lộc, mà lại trước đó từ khóa lâu, bà đã làm được một đứa con cháu khác nó chỉ mang lại. Nó nói nó cũng học tập được từ… bà mẹ con!

Hạnh tròn mắt ghê ngạc:

– Sao lại là má con?

– Bởi thằng đó nó từng được má nhỏ nấu bếp cho ăn uống nhiều lần!

– Phong?

Hạnh hỏi đại, bất ngờ bà chũm gật đầu:

– Chính là nó!

Những nghi hoặc đã dần dần lộ diện, Hạnh bất thần call to lên:

– Anh ở chỗ nào, ra cùng với em đi Phong!

– Đã là bác sĩ rồi nhưng vẫn hệt như ngày nào!

Giọng nói thật nóng và thân quen của Phong từ phía trong bên vang ra. Hạnh vừa nhìn vào sẽ phạt ngỡ ngàng, vì fan vừa bước ra là… anh chàng bị chấn thương sọ óc vào khám đa khoa chớ không hẳn là Phong.

Nhưng mà…

Anh ta giữ niềm vui thân mật, cất tiếng nói của một dân tộc tiếp:

– Anh vẫn nói rồi, giờ đồng hồ anh chỉ có thể hiện hữu cùng với em qua hình thái bạn khác nhưng thôi. Thân xác của Phong đang nằm sâu dưới lòng đất rồi…

Lúc bấy giờ giọng bà thế bắt đầu trngơi nghỉ bắt buộc trầm buồn:

– Lộc là đứa cháu nội độc nhất của bà, cha mẹ nó mất trường đoản cú hồi nó mới lên cha, bà nuôi nó cho hiện giờ. Là đứa gồm hiếu, lại hiền khô, biết lo cho mái ấm gia đình, bà vẫn tính cưới vợ mang lại nó vào cuối trong năm này, thì vừa rồi trong lúc ở ngoài đường đã trở nên nhì chiếc xe pháo chlàm việc mặt hàng xay vấp ngã với chấn thương khắp thân thể. Người ta chsinh hoạt nó vào khám đa khoa nhưng bà đâu tất cả hay, mãi cho đến sáng nay khi nó bất ngờ đột ngột trnghỉ ngơi về với nói giọng của người không giống thì bà bắt đầu tá hỏa! Nhưng thiệt ra cthị trấn này bà sẽ luôn luôn bị ám ảnh bởi vì hồ hết giấc mơ kỳ lạ từ bỏ lâu nay. Trong phần đa giấc mộng chợp chờn, bà thấy một đứa tên Phong hiện về và cứ kêu khóc, xin bà cứu nó, góp nó đoàn tụ với những người nó yêu thương tên là Hồng Hạnh! Bà đâu bao gồm biết Hồng Hạnh là ai, cũng lần khần Phong là đứa nào… tuy vậy vừa rồi, khi Lộc đề cập hết mang đến bà nghe thì bà mới phát âm. Thì ra số kiếp của nhì đứa này, Lộc cùng Phong có ràng buộc gì nhau từ bỏ chi phí kiếp giỏi sao đó, bắt buộc nay yêu cầu kết hợp lại.

Hạnh hỏi chen vào:

– Phải chăng… anh Lộc cũng đã chết?

Bà cầm gật đầu:

– Theo bà biết thì đúng là vậy. Phong thì bị tiêu diệt từ lâu, hồn mai không khôn xiết thoát được vì còn căn nợ với nhỏ, còn thằng Lộc thì vừa rồi Khi vào phía trong bệnh viện, đột nhiên gặp gỡ được bé cùng lúc với hồn vía thằng Phong cũng theo nhỏ tới kia. Hai đứa nó gặp mặt nhau, một đứa vừa thoát hồn ra thì thằng cơ nhtràn lên xác thằng này. bởi thế Lộc bắt đầu có thể sinh sống lại nhưng về trên đây.

Bà kể đến đó thì xoay lịch sự Lộc, hỏi:

– Có buộc phải như thế ko, nhỏ hãy nói cho nó biết đi.

Anh nam nhi gật đầu:

– Những điều bà nội nói những đúng. Bây tiếng Tuy hồn mai là của bé, tuy vậy thể xác là của Lộc, yêu cầu bé chỉ xin bà cùng Hạnh, tùy ý ước ao xem nhỏ là ai cũng được…

Anh nói dứt thì gục đầu khóc nức nnghỉ ngơi.

Hạnh gửi ánh mắt bà nỗ lực rồi cũng khóc. Một thời điểm sau, bà nuốm thong dong di động cầm tay Lộc đặt vào tay Hạnh, giọng bà đầy trìu mến:

– Bà già rồi, sự mất mát vừa rồi là quá lớn, vượt sức chịu đựng đựng của một fan tuổi nlỗi bà. Tuy nhiên, dẫu sao thì bà vẫn còn được một đứa con cháu không giống. Bà nghĩ Phong tốt Lộc cũng là con cháu. Bà tmùi hương những con… Bà cũng ý muốn con cháu Hạnh cũng giống như bà.

Hạnh không rút ít tay về. Từ lòng bàn tay của chàng trai xa lạ, Hạnh cảm thấy được hơi nóng thân thuộc của tình nhân xưa. Hạnh quan sát vào hai con mắt của Lộc, ngẫu nhiên cô nhận biết góc nhìn trìu mến, đúng là của Phong ngày như thế nào.

Hai bàn tay chúng ta siết chặt sát vào nhau và cứ đọng nhìn nhau ham mê những điều đó, cho tới cơ hội quan sát lên thì chẳng còn thấy bà vắt đâu nữa.

Vừa xách giỏ đi chợ về tới cổng, Hoa thừa đỗi quá bất ngờ khi thấy một tkhô nóng niên lạ đi liền mạch vào sân đơn vị mình. Chị call béo vào nhà:

– Má ơi má! Có ai kiếm tìm nè!

Anh quý ông cơ trở về, thì ra kia là… Lộc!

– Chị Hai!

Hoa ngơ ngác:

– Cậu là…?

– Em là Phong phía trên mà!

Bà Lựu trường đoản cú trong công ty nghe phụ nữ Gọi cũng vừa bước ra tới. Bà còn hốt hoảng rộng Hoa:

– Phong? Cậu vừa nói mẫu gì?

Lộc cù sang trọng bà:

– Má! Con là Phong…

Anh ta vừa nói về kia đã trở nên Hoa nạt ngang:

– Có bị điên không vậy? Tại đâu vào đây nói nhảm nhí, cỗ tưởng bầy bà rồi ao ước giở trò hả?

Lộc thế nói:

– Em thiệt là em chị phía trên nhưng mà chị Hai. Em là Nguyễn Thế Phong, em bị chết ni nhập được hồn vào bạn khác sinh sống lại, phải về đây thăm má và chị! Chị hoài nghi thì cứ đọng hỏi thử đi, điều gì em cũng biết vào đơn vị này cả. Em cũng new vừa gặp gỡ Hạnh. Hạnh cũng thuộc về với em nữa.

Bà Lựu run lẩy bẩy:

– Đừng… chớ làm cho tôi sợ hãi. Trời ơi, sao con tôi bị tiêu diệt rồi không khiến cho nó lặng, ko làm cho tôi nguôi ngoai nỗi nhức, lại bày ra chuyện làm những gì nữa?

Hoa vẫn gay gắt:

– Đừng vờ vịt nữa! Thời buổi này có tác dụng trò ngũ quỷ, ai tin nhưng mà bày đặt!

Chị phòng nạnh hai tay, la lớn:

– Có ra đi ko, tôi kêu lên bây giờ!

– Đừng kêu, chị Hai!

Người thông báo vùng sau đó là Hồng Hạnh. Vừa thấy được Hạnh, Hoa vẫn phân trần:

– Thằng phụ vương này vào nhà bày trò ngũ quỷ, nói nó là thằng Phong, em bao gồm tin nổi không?

Hạnh xin chào bà Lựu rồi cố kỉnh lấy tay Hoa, cười cợt bảo:

– Anh Phong kia chị Hai!

Lộc không chút ngượng gạo nghịu, bước tới thế lấy tay bà Lựu:

– Má cũng ko nhận thấy tiếng nói của bé sao? Con là Phong thật đây mà!

Hạnh cần phân tích hơn:

– Vào công ty đi rồi nhỏ đã nói hết đến má với chị Hai nghe.

Cô nạm tay Lộc đưa vào đơn vị trước việc khó tính của Hoa. Chị vẫn chưa tin, tuy vậy cũng đề nghị công nhận ngôn ngữ của cậu trai này khôn xiết tương đương với giọng của Phong.

Xem thêm: Phim 108 Anh Hùng Lương Sơn Bạc Tap 30, Tân Thủy Hử

Hạnh bắt đầu nhắc lại từng chi tiết. Sau kia Lộc lại chứng minh những sản phẩm công nghệ cơ mà cả bà Lựu cùng Hoa hầu hết sững sờ. Cuối cùng, bà vạc ôm chầm rước đại trượng phu trai lạ nhưng mà kêu lên:

– Phong! Con của má!

Hoa cũng núm lấy tay cậu em:

– Cthị xã này là thật sao?

Hạnh siết chặt tay chị:

– Nếu không chứng kiến từ đầu thì em cấp thiết như thế nào tin được. Hôm nay chuyển anh ấy trsinh sống về đây, tùy… bác và chị Hai định đoạt, rồi nhỏ new dám…

Chị Hoa hiện nay đang tin, chị bảo Hạnh:

– Sao em vẫn Hotline là bác? Phải gọi nhỏng vừa rồi, là má chứ! Chị tin em, tin… cậu này.

Tới phiên bà Lựu bắt bẻ:

– Sao vẫn kêu nó là cậu này cậu nọ. Thật sự nó là thằng Phong thì từ nay đề nghị Gọi đúng thương hiệu của chính nó chớ!

Hạnh nói:

– Con đang thỏa thuận hợp tác cùng với bà nội của… Lộc rồi khi nào sinh sống vị trí kia thì bà vẫn Call là Lộc, còn với con cùng đơn vị bản thân thì đó là… Phong! Má cùng chị Hai gồm gật đầu không?

Phong với thể xác của Lộc cười cợt rạng rỡ:

– Má và chị Hai mang lại nhỏ nạp năng lượng cơm đi, con đói bụng, hãy nhớ là yêu cầu gồm món giết thịt kho tiêu giống như sở thích của Hạnh!

– Có cả canh mướp hương nấu tôm nữa chớ!

Hoa không hề thua kém cạnh:

– Còn thiếu thốn hẹ xào giết trườn sao được! Hai đứa bay quả là một trong khuôn!

Bữa cơm hôm kia vui trước đó chưa từng bao gồm. Đôi mắt già nua của bạn bà bầu luôn ướt đẫm nước mắt. Tuy nhiên, nước đôi mắt hiện nay là khóc cho việc sum họp quanh đó sức tưởng tượng…