Luận ngữ tân thư

     
*



Bạn đang xem: Luận ngữ tân thư

Thiên hạ chật ních fan, kẻ cô liêu cđọng coi nhỏng đồng vắng tanh. Vòng lợi danh tkhông nhiều mù, gã ngủ gật cđọng hờ hững như ko. Tấm áo chữ “nhân” may đã nghìn năm, ni vá chằng vá đụp. Đến bao giờ...? Hóa công là tưởng tượng. Tiên đạo là vô vi. Thánh nhân là hoang mặt đường. Bạn bnai lưng là xa xỉ. Rốt cuộc nâng đồ gia dụng nặng nề ngàn cân, bao gồm khi không bắt buộc cần sử dụng sức. Thổi một tua tóc, có lúc cần cần sử dụng đến bão dông... Vẫn lời “tựa” vào “Luận ngữ tân thư”. Sau phía trên, lại xin trích một quãng vào bộ sách đó: - Nghịch lý cũng là 1 trong những nhiều loại “lý”. Nhưng là mẫu “lý” nghịch, “lý” không thuận. Thánh nhân bao gồm bàn mang đến nghịch lý không?- Thánh nhân thì cái gì không giống rất có thể không bàn, chđọng đã điện thoại tư vấn là “lý” thì cho dù nghịch giỏi thuận cũng chẳng thể không bàn đến.- Thánh nhân bàn như thế nào?- Khổng Tử bảo: “Danh ko chính thì ngôn không thuận. Ngôn ko thuận thì câu hỏi không thành. Việc ko thành thì lễ nhạc suy. Lễ nhạc suy thì hình phạt không trúng. Hình pphân tử ko trúng thì dân lừng chừng đặt thuộc cấp vào đâu mang đến đúng chỗ”. Túi mình không móc, lại ăn trộm người khác. Thế là tay nhầm. Đường bản thân không đi, lại lấn sân vào con đường fan không giống. Thế là chân nhầm. Vợ mình không ôm, lại ôm vợ người khác. Thế là cả tay lẫn chân đầy đủ nhầm. Ruộng bản thân không cày, lại cày ruộng fan không giống. Thế là nhầm vào mang đến gan ruột. Người bao gồm đạo ko thờ, lại tôn thờ kẻ vô đạo. Thế là nhầm vào mang lại cốt tủy... Rốt cuộc nhân gian nhầm lẫn lộn xộn. Mầm loạn cũng từ đấy nhưng ra đời.- Nhưng cái “lý” ấy, xem ra chưa có gì Hotline là nghịch?- Hơn một trăm năm sau, ông Mạnh Tử cách tân và phát triển loại “lý” bên trên của Khổng Tử. Ông bảo: “Nước tất cả đạo thì đề ra hình pphân tử nhằm ngnạp năng lượng phòng ngừa ác hiểm. Nước vô đạo thì đặt ra hình pphân tử để thi hành cường bạo”. Thế là thuộc đưa ra “hình phạt”, nhưng bửa ra làm việc thời “bao gồm đạo” và thời “vô đạo” lại nhằm vào những mục tiêu ngược hẳn nhau.

Xem thm: Tuần 28 - Tập Làm Văn: Đáp Lời Chia Vui

Như cụ tất nên gồm 1 thời là nghịch lý.- Vậy bao giờ thì không còn nghịch lý?- lúc toàn bộ những “lý” bên trên đời gần như... nghịch!- Thánh nhân bi thương độc nhất dịp nào?- Người ta thường phân biệt nụ cười nkhô hanh hơn nhận ra nỗi bi tráng. Thánh nhân thì ngược trở lại. - Thánh nhân bi thảm như thế nào?- Tử Hạ nói: “ngồi cùng với kẻ hèn, gồm loại thụ thấy mình là lịch sự. Ngồi cùng với kẻ nặng nề, tất cả loại thú thấy mình là nhiều. Ngồi cùng với hạ nhân, gồm chiếc thụ thấy bản thân là quân tử. Nhưng ngồi cùng với kẻ dại dột, gồm loại bi hùng lưỡng lự thủ thỉ gì”.- Thánh nhân vui tốt nhất dịp nào?- Tăng Tử bảo: “Làm nhỏ thấy bố mẹ vui, làm cho thầy thấy học tập trò gọi, có tác dụng chúng ta thấy bạn ghi nhớ bản thân, làm fan thấy duy trì được uy tín. Đó là hồ hết nỗi vui lớn vào đời”.- Thánh nhân tất cả khi nào vội vàng không?- Việc đời có những lúc khoan, cơ hội nhặt. Làm người có lúc vội vàng, cơ hội thỏng. Thánh nhân cũng không là nước ngoài lệ.- Thánh nhân tất tả như vậy nào?- Khỗng Tử gồm học trò thương hiệu Mỗ, người nước Đằng. Mỗ học tập vào nhiều loại vừa đủ, song luôn luôn tự cho chính mình là tốt độc nhất vô nhị. Học được vài ba năm, Mỗ xin về nước bởi vì tưởng rằng sẽ học hết đạo của thầy. Tử Cống thấy vậy hỏi: - Người ấy về nước rồi có tác dụng quan tất cả sao không?Khổng Tử rung đùi đáp: - Không sao.Lại hỏi tiếp:- Làm tướng đã đạt được không?Khổng Tử vuốt râu đáp:- Được. Lại hỏi tiếp:- Thế nhỡ về làm cho giặc?Khổng Tử vừa ngáp vừa trả lời:- Cũng không sợ gì. Bấy tiếng Tử Cống bắt đầu yên ổn vai trung phong cơ mà thủng thẳng:- Nghe nói Mỗ xin về nước chỉ để triển khai thầy!Khổng Tử vừa nghe câu đó bỗng nhiên lag phun bản thân. Thế là chân ko kịp xỏ giày, áo ko kịp download khuy, nôn nả lao ra cổng chạy hớt hơ hơ hải. Học trò xua theo hỏi: “thầy chạy đi đâu?”. Khổng Tử vừa chạy vừa đáp:- Sang ngay lập tức nước Đằng.Học trò lại hỏi: “sang nước Đằng làm gì?”. Khổng Tử vẫn vừa chạy vừa trả lời:- Sang ngnạp năng lượng cấm đoán thương hiệu Mỗ làm cho thầy. Hắn bao gồm làm cho quan lại thì cùng lắm chỉ sợ hãi cho một ấp. Làm tướng tá cũng chỉ hại mang đến một thành. Thậm chí có có tác dụng giặc cũng không chắc hẳn vẫn hại nổi ai. Nhưng nếu như hắn làm cho thầy thì sẽ sợ cho muôn thuở. mặc khi ta cũng cạnh tranh cơ mà tách khỏi liên luỵ...


Xem thêm: Luyện Tinh Thần : Hãy Là Chính Mình, Luyện Tinh Thần: Hãy Là Chính Mình

*
In tác phẩm
*
Góp ý
*
Gửi cho bạn Cùng thể loại
Dám sống, vượt qua trở ngại bao gồm mình - Huỳnh Sơn Phước
Ăn cơm đơn vị... (phần 11) - Phạm Lưu Vũ
Ăn cơm trắng bên... (phần 12) - Phạm Lưu Vũ
Ăn cơm nhà... (phần 9) “truyện ko đề cập trong truyền kì “ - Phạm Lưu Vũ
Ăn cơm đơn vị... (phần 10) (Trích Luận ngữ tân thư) - Phạm Lưu Vũ
Mùa thu tế - Võ Quê
Ăn cơm bên... (phần 8) - Phạm Lưu Vũ
Nửa điều còn lại - Phạm Lưu Vũ
ăn uống cơm trắng nhà... (phần 6) - Phạm Lưu Vũ
Ăn cơm trắng bên... (phần 7) - Phạm Lưu Vũ


Chuyên mục: Sách Truyện