Lệ Minh Vũ

  -  
Tô lây truyền thất kinh, đứng chôn chân tại nơi dò xét anh. Một thời gian sâu, ánh mắt dần lạnh lùng…“Sao anh biết tôi mang đến số 45 con đường Hoa Đôn? Sao anh biết lúc này tôi đến sở cảnh sát?”Lệ Minh Vũ tiến lên, giơ tay giữ chặt vai cô, vầng trán rộng lớn ẩn hiện tại vẻ ngấm ngầm chịu đựng, “Tô Nhiễm, vụ việc không đơn giản giống em tưởng tượng, yêu cầu em đừng liên tục hỏi được không? Anh chỉ có một yêu thương cầu, em đừng lúc nào đến mặt đường Hoa Đôn nữa.”“Đinh Minh Khải vày anh sai fan giết, cần không?” Tô lây truyền gằn giọng, tim cô lạnh buốt.“Không phải!” Lệ Minh Vũ sẵn giọng, cau mi trả lời.Tô Nhiễm cười cợt khẩy, “Nhưng anh vẫn nắm vững chuyện xảy ra thế nào đúng không? tương đương chuyện Trình Nhật Đông, anh hiểu ra họ vẫn làm nào đó thôi.”“Anh ko biết, chuyện Đinh Minh Khải bị giết thịt anh chỉ vừa biết mà thôi. Còn Trình Nhật Đông…” Lệ Minh Vũ dằn lòng, nói cùng với cô: “Lúc đó đi nước cờ bởi vậy chỉ để đối phó với Hạ Minh Hà. Anh biết chuyện này, người sắp xếp khi ấy là của bên bầy anh, tuy thế không ngờ xảy ra sơ suất, vừa dịp gặp gỡ em đi vào ngõ nhỏ dại đó, mang đến lúc anh biết thì vẫn muộn.”Tô Nhiễm quan sát anh chằm chặp, niềm vui trên môi càng rét mướt lẽo, “Lệ Minh Vũ, anh tẩy gột bản thân mình thật sạch thật, tương tự như việc anh kiềm chế nhà chúng ta Hòa, bạn dạng thân anh chẳng lúc nào dính dấu vết gì cả.”“Em muốn anh làm cầm cố nào new tin tưởng, anh không thích tổn yêu thương em!” Lệ Minh Vũ gắt giọng.“Chứng cứ!” đánh Nhiễm thừa nhận mạnh, “Chứng cứ chứng tỏ anh vô tội.”Vòm ngực Lệ Minh Vũ phập phồng, anh yên ổn thinh.Tô truyền nhiễm cũng chẳng nói tiếng nói, hai con mắt sáng không thể rời ngoài anh.Phòng khách sa vào yên bình vô bờ, chỉ chừa lại âm thanh tích tắc của đồng hồ.Hồi lâu sau, anh lên tiếng, giọng anh trầm trầm nặng vật nài như tảng đá lâm vào cảnh lòng cô, “Em ao ước thấy hội chứng cứ buộc phải không? Được, đi theo anh!” Nói xong lời, anh lập tức kéo cô đi.Tô lây nhiễm vùng vẫy, dẫu vậy thoát không khỏi anh.***Từng dãy đèn mặt đường vút qua mặt cạnh, xe cộ lao nhanh lên cầu vượt, phóng như bay về phía trước.Tô nhiễm túm chặt tay cố cửa, bao tử không dứt co rút, tuy nhiên cô vẫn rứa kiềm nén cảm hứng buồn nôn, cô khiếp hãi dòm người bầy ông chạy xe ngồi cạnh.Sắc mặt anh tráng lệ lạnh lẽo, làn môi mỏng dính mím chặt, hai con mắt sắc bén như chim ưng nhìn châm bẩm phía trước, tia sáng sủa mờ mờ phản bội chiếu vẻ cơ trí và nhẫn nhịn trong mắt, bàn tay anh cố kỉnh chắc tay đua như đang cố sự thư hùng của tín đồ khác.Tô lây nhiễm nghĩ, nói đúng đắn phải là việc sống chết của cô đã nằm gọn gàng trong tay anh.Cô cảm thấy cả người mình như cất cánh vút thăng thiên cao, đầu óc cô váng vất, không chịu đựng nổi nữa, cô quay chú ý anh…“Rốt cuộc anh muốn chở tôi đi đâu?”Phía trước là đường ra khỏi nội thành, anh mong mỏi chở cô mang lại ngoại thành?Lệ Minh Vũ không trả lời, ánh nhìn anh rạm trầm xứng đáng sợ.Tô lây lan vô cớ sợ hãi, tay còn lại bỏ trên bụng theo bản năng. Cô chỉ lo bất cẩn đụng cho bụng mình, còn chưa nghĩ ra cách khiến cho anh ngừng xe, khung hình cô vẫn nhào thẳng về trước, chưa hét to hại hãi, cánh tay anh đã đậy chắn đến cô.Lệ Minh Vũ đấm đá phanh xe bất ngờ!Tô lây truyền hoảng hốt, trố góc nhìn Lệ Minh Vũ, cô gian khổ thở gấp: “Anh ý muốn làm gì?” Cô bực bội rít lên, trong tâm địa lo nơm nớp đến đứa bé. Nếu như anh dám sợ hãi chết nhỏ cô, cô đã liều mạng cùng với anh!Lệ Minh Vũ ko nói không rằng, cũng không phải ngó mang đến cô, anh thu tay rồi bất chợt đấm dũng mạnh lên tay lái, mu bàn tay thoáng chốc rơm rớm máu.


Bạn đang xem: Lệ minh vũ


Xem thêm: Giáo Án Mầm Non Thơ Đèn Giao Thông " Mới Nhất 2020, Giáo Án: Dạy Trẻ Đọc Thơ Đèn Giao Thông



Xem thêm: Mở Bài Và Kết Bài Vợ Nhặt - Top 3 Kết Bài Vợ Nhặt Ngắn Gọn, Hay Nhất

Anh ko nói giờ đồng hồ nào, đưa mắt về phía trước.Bộ dáng vẻ anh dọa Tô lan truyền hoảng sợ. Cô tưởng anh bắt gặp gì, bèn xoay đầu nhìn phía trước theo bạn dạng năng, nhưng lại phát hiện phía hai bên ngoại trừ đèn mặt đường và xe cộ thỉnh phảng phất chạy qua thì chẳng tất cả chuyện gì khác thường xảy ra, cũng chẳng đụng trúng ngẫu nhiên ai.Con đường thẳng tắp âm u phía trước tựa như hành trình nối liền đến bóng về tối mịt mờ…Lệ Minh Vũ không thể có dự định chạy xe, anh dừng thẳng xe giữa đường, xe khác chạy ngang chỉ biết lách sang phía hai bên trái phải, bây giờ có một cái xe khó chịu bóp kèn inch ỏi đi ngang, kéo Lệ Minh Vũ bừng tỉnh.Ánh đôi mắt anh sực tỉnh phải chăng thoáng bi ai phiền, nheo mắt, môi mím càng chặt.“Lệ Minh Vũ, anh dừng ở chỗ này làm gì?” Tô lây truyền trấn tĩnh, cất giọng rét mướt lùng, “Chẳng nên dẫn tôi đi xem vật chứng ư?”Lệ Minh Vũ tảo phắt đầu quan sát cô không chớp mắt.Nỗi lo sợ dâng tràn trong lòng Tô Nhiễm, cô vô ý thức rụt tín đồ về sau. Chưa hẳn anh muốn giết bạn diệt khẩu chứ?Bắt gặp gỡ cô như vậy, một tia sợ hãi quẫy lên trong sâu thẳm trái tim Lệ Minh Vũ, anh mong mỏi nói nào đó nhưng giờ đồng hồ kèn inch tai không kết thúc thúc giục phía sau. Anh gặm răng, khởi đụng xe, ngoặt qua giao lộ rồi con quay ngược đầu xe, giẫm bạo dạn chân ga phóng về trước.Xe nhanh chóng dừng bên dưới phòng làm cho việc, anh ngoái đầu, dõi đôi mắt ngắm cô thiệt lâu nhưng mà vẫn ko nói giờ nào. Tô lây lan có cảm giác bị lừa gạt, cô cắn môi, nói khẽ, “Buồn chán!”Nói kết thúc câu, cô tức khắc vươn tay, toan mở cửa xe.Ai ngờ…Cửa xe phân phát ra một giờ đồng hồ “tạch”, tức thời khóa chặt!Tô lây nhiễm sửng sốt, xoay chú ý anh, anh lại tắt máy, quay người trên ghế bao gồm đối đôi mắt với cô.“Lệ Minh Vũ, anh phân phát điên gì vậy? cuối cùng anh muốn cái gì?” Tô lây lan giận dữ.Lệ Minh Vũ thở lâu năm thườn thượt, vươn tay kéo cô qua, cánh tay trẻ trung và tràn trề sức khỏe rắn rỏi ôm ghì cô vào lòng, muốn trốn nhưng lại không tránh lại được mức độ vóc của anh, cuối cùng cô đành thở hổn hển nhìn anh trân trân như tín đồ xa lạ.