Chapter 188

  -  

Ratings : Ngược luyến tàn tâm, thân tàn ma dại, lên bờ xuống ruộng.

Bạn đang xem: Chapter 188

Trả request cho: TsukiCute


Warning: Đọc manga chap 188 để hiểu rõ hơn quá khứ của Iguro. Cốt truyện rời rạc, không trả đúng request.

Liệu anh có biết, trên thế gian cằn cỗi tình thương này...từng xuất hiện một người yêu anh hơn sinh mạng không?

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Tôi...

Tôi nhớ rồi...

Em ơi! TÔI NHỚ RỒI!

- Anh ơi, em xin lỗi.

Trong trẻo tựa mặt nước hồ Mashu, đôi đồng tử ướt nhèm những giọt nước mắt bất lực giương lên nhìn tôi. Hiện hữu trong đó là vô vàn kỉ niệm, chứa chan biết bao tha thiết của mùa hạ năm nào.

Con tim tôi như vỡ đôi khi cảm nhận được sự sống đang hao mòn trong em.

- (T/B)!!

Ôm em trong vòng tay ấm áp - vòng tay đã từng xua đuổi em, tôi đau khổ gào, kiệt sức mà khóc nghẹn.

Tôi thật sự đã nhớ ra em là ai rồi!

-IGURO!!! CẬU ĐANG LÀM GÌ VẬY?! LÙI LẠI MAU!!

Họ gọi tên tôi nhưng lạ thay, tôi lại chẳng nghe thấy gì, ngoài em.

Xem thêm: Hướng Dẫn Soạn Bài Miêu Tả Trong Văn Bản Tự Sự (Chi Tiết), Soạn Bài Miêu Tả Trong Văn Bản Tự Sự

- Anh cứ mặc kệ em. Đồng đội của anh, họ cần anh hơn em cần.

Mặc kệ phong ba bão táp, tôi vẫn kiên quyết giữ chặt lấy cơ thể gầy gộc đang dần tan rã, giữ chặt lấy đôi bàn tay nhợt nhạt kia. Tôi không muốn buông, cũng không định.

Đôi môi em cong lên, vẫn ráng nở nụ cười. Một nụ cười buồn đủ để giết chết cõi lòng bất cứ ai...

- Iguro vẫn vậy nhỉ?

Từng ngón tay em thuôn dài, dịu dàng như sương mơ âu yếm bờ má ấm nóng, đầm đìa hai hàng nước mắt của tôi.

- Cứng đầu lắm.

Xem thêm: Thượng Quan Tiểu Tiên - Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm

Chúng liền tìm đến khóe miệng rồi yên vị tại đó, gạt đi thứ nước mặn chát trên gò má tôi. Em càng như vậy, tôi lại càng đau.

- (T/b)...anh...

- Xem ra...dù có cố đến mấy thì em vẫn là người đến muộn, không thể đời đời kiếp kiếp mang lại hạnh phúc cho anh...