Kể về 1 lần em trót xem nhật kí của bạn

  -  

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn lớp 9 là một vào những bài bác viết văn được rất nhiều học sinh quan tiền tâm. Các em hãy thuộc tham khảo những bài văn mẫu dưới đây để biết giải pháp viết một bài bác văn thật hoàn chỉnh, thật mạch lạc cũng như sáng tạo nhất.

Bạn đang xem: Kể về 1 lần em trót xem nhật kí của bạn


Chắc chắn cuộc sống muôn màu sắc này ai ai cũng sẽ bị mắc không đúng lầm thế nhưng quan liêu trọng nhất chúng ta phải biết sữa chữa những không đúng lầm này. Đọc trộm nhật ký cũng là một sai lầm và nếu như em mắc không nên lầm này hãy viết ra, kể lại không nên lầm đó để chúng ta cùng sửa chữa cũng như hiểu nhau hơn.


Nội dung bài bác viết


Kể về một lần em trót coi nhật kí của bạn – bài làm 1

Thực sự sẽ không bao giờ tôi tất cả thể quên được những hành động không nên trái mà lại tôi đã làm cho với người bạn của mình. Đó là việc tôi đã đọc trộm nhật lý của Mai Chi.

Mai chi với tôi là một đôi bạn thân và ngay từ nhỏ thì chúng tôi đã chơi với nhau, tất cả sở đam mê của nhau công ty chúng tôi đều biết với quan trọng bọn tôi rất hợp nhau. Mai đưa ra là một cô bạn bụ bẫm trông khôn xiết xinh xắn và gồm mái tóc dài, đen tuyệt buộc hai bên, đôi mắt to, tròn cùng với đó là đôi môi đỏ thắm cơ hội nào cũng tươi cười nhìn thật duyên. Mai bỏ ra học rất giỏi với ở vào lớp bạn là lớp phó học tập được mọi người vô cùng thương mến và ngưỡng mộ nữa.

Tôi ko thể như thế nào quên được gồm một lần tôi đến nhà đưa ra mượn sách “Học tốt văn” và lúc đó tôi đang mải làm cho bánh đề xuất để tôi tự tra cứu trong giá đựng sách của Mai Chi. Ôi! Đúng là con người của sách vở bao gồm khác, hẳn một tủ sách khiến tôi hoa mắt và không tìm ngay được cuốn sách tôi cần. Lúc đó tôi vạc hiện ra một khe hở nhỏ cạnh kệ sách gồm một quyển sổ nho nhỏ color hồng trông thật xinh đẹp. Cuốn sổ này vài ba lần tôi cũng chú ý thấy nhưng Mai bỏ ra thường cất cẩn thận và không khoe ai bao giờ cả. Rồi tôi quan sát thấy phía bên ngoài cuốn vở đó ghi chữ “Nhật ký”. Tôi thật sự tò mò vì tôi biết rằng nhật ký chính là những sự việc, những lời trung ương sự hay cạnh tranh nói nhưng người ta thường biên chép lại trong một ngày. Tôi thầm nghĩ tất cả những túng mật của Mai đưa ra sẽ gói gọn vào cuốn sổ này. Nhưng lý trí đã ngăn cản tôi vì chưng đọc trộm nhật cam kết là một điều sai trái, đáng trách.

Tôi cũng lướt qua không xem cuốn nhật ký kết này, nhưng tôi tò mò và hiếu kỳ vì muốn biết thêm về Mai đưa ra như thế nào và muốn biết Mai bỏ ra ghi nhật kí như thế nào? Tôi ko kìm được tay bản thân tiếp tục mở cuốn sổ thực sự cũng không kìm được mắt bản thân đọc nó. Cơ hội đó thì thực sự tôi cũng đã luôn luôn cố gắng nhưng mắt tôi vẫn ốp lại cuốn nhật ký kết của bỏ ra đọc. Tôi thốt lên “Trời ơi! lẽ như thế nào cuộc sống của người bạn bản thân là như vậy?” Bỗng tôi giật bắn mình, thì ngay khi đó Mai đưa ra xuất hiện tức thì trước mặt. Thực sự đôi bàn tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất, tôi đứng trân trân đã vậy còn bất động, không nói được lời nào. Thời gian đó tôi nhìn thẳng vào Mai đưa ra và chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng, đôi môi run rẩy đầy tức giận của Mai Chi. Ôi! Thực sự cơ hội đó tôi biết tôi sai cùng ân hận lắm.

Xem thêm: Sách Chú Tễu - Chú Tễu (Tập 1): Kẻ Lang Thang

Từ lúc nhỏ đến bây giờ chơi thân với Mai đưa ra như vậy thì đó cũng đó là lần đầu tiên tôi thấy Mai chi giận dữ như vậy. Không đủ can đảm nói một câu nào thì tôi chạy, chạy như trốn ánh mắt ấy, lúc đó tôi chỉ muốn khóc nấc lên. Trong tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai chi ném mang lại tôi, sợ cả chủ yếu việc bản thân vừa làm quá không nên lầm. Lúc chạy về đến nhà tôi đóng sập cửa chống lại, dịp đó tôi thở hổn hển, bần thần ngồi xuống ghế, tôi tự trách bản thân tại sao lại có tác dụng như vậy được chứ? làm sao tôi ko chiến thắng được sự tò mò và hiếu kỳ của bao gồm mình nhưng mà lại đọc nhật ký kết – quyền riêng tư của mỗi người. Điều này khiến tôi vô cùng hối hận và day dứt không 1 chút nào yên.

Cả đêm hôm đó tôi trằn trọc mãi. Từ bây giờ thì tôi chỉ ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra cùng ngày mai công ty chúng tôi lại với mọi người trong nhà đến lớp mà lại thôi. Chủ yếu bản thân tôi suy nghĩ miên man, cơ hội đó tôi cũng đã nhớ lại những trang nhật cam kết đầy nước mắt của bạn. Thực sự làm thế nào tôi bao gồm thể tưởng tượng được rằng gia đình Mai ko hề hạnh phúc, suốt ngày Mai đưa ra cũng phải nghe những trận cãi vã của bố mẹ bạn ý thật là buồn biết bao nhiêu. Hàng ngày bạn ấy là một cô bé tưởng chừng luôn vui cười là thế nhưng sự thật ko phải. Chính bản thân tôi cũng thiếu tín nhiệm vào những gì bản thân đã đọc. Thực sự bây giờ đây cứ càng nghĩ, tôi càng thương Mai bỏ ra rất nhiều. Tự bản thân của tôi cũng đã lại tưởng tượng ra hình nhẵn Mai cô đơn và buồn buồn chán trong căn đơn vị lớn đó. Tôi tự trách bản thân trước đây luôn luôn cho bản thân là người hiểu về Mai đưa ra rõ lắm, tôi buồn lắm.

Cho đến sáng hôm sau, tôi đến lớp một mình với không đợi Mai bỏ ra như bình thường. Hôm nay tôi đến sớm với đợi gặp Mai bỏ ra để nói lời xin lỗi. Lúc gặp Mai đưa ra tôi lí nhí xin lỗi bạn với không biết nói như làm sao nữa, Mai chi ôm tôi với nói “Mình là bạn tốt mà, lần sau bạn ko được như thế nữa, làm như thế nữa là mình giận đấy”. Tôi vui lắm! Vui vì chưng Mai bỏ ra không giận tôi, thế nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên được sai lần này của tôi đối với bạn thân của tôi.

*

Kể về một lần em trót xem nhật ký

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – bài làm 2

Tôi cùng Hoa là đôi bạn rất thân từ nhỏ đến lớn, từ đó đến giờ, tình cảm của cửa hàng chúng tôi vẫn rất gắn bó nhưng trước đây, đã bao gồm một lần tình bạn của chúng tôi suýt nữa đã ko giữ được bởi sự sai lầm đáng trách của tôi. Đó là vì có một lần tôi đã trót xem nhật kí của Hoa.

Xem thêm: Soạn Địa 8 Bài 19 : Địa Hình Với Tác Động Của Nội, Ngoại Lực

Chuyện xảy ra đã hơn một năm nhưng đến giờ tôi vẫn coi đó là một bài xích học với không bao giờ muốn tái phạm. Hôm ấy, một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tôi sang đơn vị Hoa chơi và cùng làm bài tập về nhà. Thấy tôi đến, Hoa mời tôi lên phòng mình chơi với xuống bên lấy nước với hoa quả, trong những khi đợi Hoa, tôi chú ý thấy trên bàn có một quyển sổ màu xanh da trời da trời trông rất đẹp, phồng lên vì có một cái bút nằm mặt trong, tôi đoán là Hoa đang viết dở thì tôi đến. Vốn tính tò mò, tôi cầm cuốn sổ lên với thử mở ra xem, thời gian đầu tôi chỉ nghĩ có lẽ là sổ tay ghi công thức toán hoặc là đoạn văn hay, ai ngờ đọc những dòng đầu, tôi nhận ra đó là sổ nhật kí. Tôi toan đặt xuống vì chưng biết nhật kí là đồ vật mang tính chất chất cá nhân, tránh việc xem lúc chưa được chủ nhân đến phép. Nhưng rồi tôi nghĩ, Hoa và tôi chơi với nhau từ bé, trước ni chưa từng giấu nhau điều gì, vào cuốn nhật kí này chắc cũng chả tất cả điều gì quá túng thiếu mật đến mức tôi ko thể xem. Hoa không có ở đây, coi một chút cũng có sao đâu, với lại nếu ở đây, chắc Hoa cũng sẽ ko từ chối nếu tôi muốn coi nhật kí của bạn. Vậy là lưỡng lự một chút, tôi cầm cuốn nhật kí lên cùng mở ra đọc, vừa đọc, tôi vừa không tránh khỏi bật cười thành tiếng. Ôi, cô nữ giới của tôi đa sầu đa cảm thừa chừng, chỉ một cơn gió cũng khiến mang lại Hoa phải dài mẫu suy nghĩ mộng mơ thế này ư? lúc đọc tôi thấy ngày làm sao cô bạn cũng ghi nhật kí, tất cả ghi cả ngày tháng rõ ràng, ngày như thế nào cũng chỉ là những cảm xúc trước những điều vụn vặt, cô bạn thấy ông láng giềng đánh nhỏ chó nhỏ cũng thương cơ mà không sao làm cái gi được, thấy trời mưa cũng buồn vày màu trời ko tươi,… Càng đọc tôi lại càng ko nhịn được cười bởi sự “lãng mạng” của cô bạn mình, thế mà bấy lâu nay tôi biết gì về điều đó đâu. Chợt, tôi nghe ngoài cửa có tiếng Hoa làm tôi giặt mình:

– Lan, cậu làm gì vậy, sao cậu lại đọc nhật kí của tớ.

Tôi lúc bí hồi thọ nhưng rồi cũng cười khì:

– có gì đâu, tớ thấy nó trên bàn, tớ đọc thử coi, nhưng mà bây giờ tớ mới biết cậu lại “nhạy cảm” như vậy đấy!

Tôi nói bằng giọng điệu châm chọc mà lại không để ý đến mặt Hoa đã đỏ bừng vị giận dữ. Hoa chạy cấp tốc lại, giật phắt cuốn sổ vào tay tôi: