HÓA CỐT MIÊN CHƯỞNG

  -  

- Thuỵ tổng quản lí hứa hẹn lời hễ nô tài sinh sống vào cung bị người ngay cạnh sợ hãi thì y rước nguim nhân nội vụ tâu bày kĩ càng lên Thánh Thượng. Y bảo sẽ viết sẵn một phiên bản tâu nhằm theo người với ước định thuộc nô tài cứ nhì tháng một lượt nô tàì nô tài đang...

Bạn đang xem: Hóa cốt miên chưởng

Thái Hậu run lên, hỏi:

- Hai mon một lần ngươi có tác dụng sao?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Hai tháng một lượt nô tài mang lại địa điểm bạn. .. chào bán đường pnhát, hỏi gã: "Có con đường pkém đựng trong bình bằng phỉ thuý mã não buôn bán không?"

Gã sẽ vấn đáp : "Có, từng bình một trăm lạng" .

Nô tài hỏi: " Sao mắc nỗ lực ! Ta trả năm trăm lạng ta một bình có chào bán không?"

Gã hỏi lại: "Ngươi không về bỏ xác ư?"

Nô tài đáp : "Ngươi cđọng về nói cùng với lão gia ngươi đi! "

Thế là gã đang thông tri mang lại Thu tổng quản lí.

Trong lúc thúc bách, Vi Tiểu Bảo không nghĩ ra được thiên thế sự gì mớ lạ và độc đáo,ngay lập tức rập mẫu mã đầy đủ lời chỉ điểm của Trần Cận Nam, đổi mới cải đi một ít rồi đưa ra.

Thái Hậu nghe nói, nghĩ về bụng: "Ðây và đúng là giải pháp liên lạc của nhỏ công ty võ bên trên chốn giang hồ, có thể thằng giặc non này sẽ không bịa ra được ! "

Bà càng nghĩ về càng kinh hãi trong trái tim, lại sở hữu ý ăn năn hận bản thân không dằn lòng kiên nhẫn được.

Sau lúc bà bị thương thơm nghỉ ngơi tay, căm hờn quá chừng bắt đầu chạm nên đàn ưng ý khách lộ diện sinh sống vào cung.

Bà quá cơ Thuỵ Ðống đến canh dữ quanh đó tẩm cung ngay thức thì phái hắn đi giết Tiểu Quế Tử.

Không ngờ gã này lại phân trần Việc cơ mật cùng với hắn cùng hăm nạt hắn mang lại nên quăng quật chức chạy trốn.

Bà lại nghĩ:

- Tên đái tặc này lấy vấn đề đại sự cơ mật thổ lộ thì bất cứ là ai cũng đề xuất khiếp chổ chính giữa hễ phách.

Thuỵ Ðống rời vạ để giữ lại bản thân là chuyện thường .

Hắn. .. vẫn tồn tại nghĩ mang lại tiên vương new lên Ngũ Ðài tô.

Thái Hậu trong tâm chuyển phiên gửi ý suy nghĩ hồi lâu, bà lại hỏi:

- Nếu cho thời hạn cơ mà ngươi ko đi kiếm thương hiệu bán mặt đường pnhát được thì làm thay nào?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Thuỵ tổng qụản nói là y chờ nô tài chừng mười bữa tốt nửa tháng vẫn ko thấy nô tài tìm đến Tức là nô tài đã uổng mạng rồi.

lúc kia y... y đã search bí quyết gửi bản tâu lên Hoàng Thượng ...

Gã xong lại một chút rồi thngơi nghỉ lâu năm, nói tiếp:

- Nô tài chết là không còn đời, không còn chuyện gì xuất xắc ho nữa.

Nhưng nô tài thuỷ tầm thường giữ lại vẹn lòng trung, chỉ xin Thánh Thượng gia chổ chính giữa ngừa, ân oán thì trả oán thù, hờn cũng rửa hờn, chớ để bạn ta ám toán thù.

Tấc dạ sắt son của nô tài thuộc Thuỵ tổng cai quản nồng nhiệt vì chưng chúa là ở vị trí kia.

Thánh Thượng được muôn năm ngôi trường trị thì kẻ vi thần cũng ngậm cười khu vực suối vàng.

Thái Hậu lẩm bđộ ẩm nói lại:

- Oán thì trả oán, hờn cũng rửn hờn. Thế là xuất xắc lắm.

Vi Tiểu Bảo lại nói:

- Bấy bấy lâu nô tài chầu hầu Hoàng Thượng, việc gì rồi cũng bưng kín đáo mồm bình, không đủ can đảm hé răng hé lợi đả đụng tới hầu như điều cơ mật đại sự bởi nô tài chỉ muốn sao thân bản thân được sống cẩn trọng.

Cho cho dù nô tài được mãn đại chực chờ theo người Thánh Thượng cũng chỉ cầu hồ hết điều này vĩnh viễn

đừng mang lại tai Thánh Thượng là rộng.

Thái Hậu nghe gã nói vậy cũng hơi lặng lòng, chứa tiếng khen:

- Xét mang đến thuộc, ngươi là 1 trong những kẻ tôi con rất tốt.

Vi Tiểu Bảo nói:

- Hoàng Thượng tất cả lòng đoái thương thơm nô tài, Thái Hậu đối đãi cùng với nô tài cũng chẳng tệ tình gì.

Nô tài nồng hậu trung thành với chủ cùng Thái Hậu, biết đâu ngài chẳng vui vẻ nhưng ban thưởng mang đến.

bởi vậy há chẳng là 1 bài toán xuất sắc đẹp mắt đến hết thảy đầy đủ người?

Không ai liệu có còn gì khác bắt buộc ân oán hận nữa .

Thái Hậu cười cợt khành khạch hỏi:

- Mi còn ý muốn ta ban thưởng trọn mang lại dòng gì? Thật là quân khía cạnh dầy!

Tiếng cười cợt của bà đượm vẻ hoan hỉ.

Lúc Thái Hậu mới nghe Vi Tiểu Bảo nói "Thuỵ Ðống lên Ngũ Ðài sơn" thì tưởng là hắn đang search giải pháp rước hầu như điều cơ mật mà lại gã vẫn mang lại giỏi tâu trình Hoàng Thượng, bắt buộc trong trái tim hồi hộp khác thường.

Trong thời gian tốt nhất thời bà lừng chừng nên làm sao để cho phải?

Bà biết rằng ao ước làm thịt gã thiệt dễ dàng như trngơi nghỉ bàn tay, tuy thế hạ gần cạnh gã rồi các câu hỏi càng tiết lộ mau cđợi. .

Sau bà nghe gã nói không dám rỉ răng hé lợi nửa câu cùng với Hoàng Thượng thì bà chỉ ra rằng dù cho có bị gã khiên chế, cơ mà bây chừ trong thời điểm tạm thời ko xảy ra vạ to.

Bà định bụng để nhàn rồi sẽ nghĩ về planer vẹn tuyền cũng chưa muộn.

Bất giác trong trái tim bà không nhỏ hứng.

Vi Tiểu Bảo là một trong đứa nhỏ siêu tinh ranh.

Gã nghe tiếng mỉm cười của Thái Hậu biết chổ chính giữa trạng bà đã biến đổi, gấp đáp:

- Nô tài còn tmê say tiền vàng làm bỏ ra nữa?

Chỉ ý muốn Thái Hậu thuộc Hoàng Thượng an ninh phấn chấn là người vi thần thừa kế phúc to rồi!

Gã ngừng lại một chút ít rồi tiếp :

- Nô tài cầu Ttránh, Phật phù trì thánh thể của Thái Hậu đặng không nguy hiểm.

Sáng mai nô tài sẽ tới Thiên Kiều tìm gã hán tử cung cấp con đường phèn, bảo gã thông tri mang lại Thụy tổng quản đề xuất bưng kín miệng bình, ko được bật mý mảy may rất nhiều cthị xã đã xẩy ra.

Nô tài đang mang hán tử... gửi thêm cho Thụy tổng cai quản ba nngu lạng bạc, nói là của Thái Hậu ban thưởng đến...

Thái Hậu "hừ", một tiếng, ngắt lời:

- Ðối cùng với kẻ đang bất lực vào các bước sai phái, lại bỏ chuyên dụng cho lẩn trốn, ta ko chặt đầu đang là phước lắm rồi, còn ước ao ta thưởng trọn bạc nữa ư?

Vi Tiểu Bảo gấp nói ngay:

- Dạ ! Dạ ! Ba nngu lạng bạc này cũng vì chưng nô tài xuất ra. Lúc nào còn dám xin tiền vàng Thái Hậu nhằm ttận hưởng y?

Thái Hậu thanh nhàn buông bàn tay đè cổ trên vai Vi Tiểu Bảo xuống rồi chậm trễ hỏi:

- Tiểu Quế Tử! Có thật ngươi nhiệt thành trung thành với chủ cùng với ta chăng?

Vi Tiểu Bảo quỳ mọp tức thì xuống, đập đầu "binc, binh" tâu:

- Nô tài tất cả tận trung cùng với Thái Hậu bắt đầu được hàng chục ngàn hàng vạn điều tuyệt.

Nếu nô tài rước lòng phản bội các bạn thì mẫu đầu cũng không giữ được.

Tiểu Quế Tử này tuy lao động trí óc hồ nước vật, tuy nhiên đối với thủ cung cấp của mình lại xem như là một điều hết sức quan trọng đặc biệt.

Thái hậu gật đầu nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm!

Mỗi giờ "Hay lắm ! " bà lại đập một phạt chưởng xuống sống lưng gã.

Bà hô bố giờ đồng hồ, tiến công luôn tía chưởng trọn.

Vi Tiểu Bảo quỳ bên dưới đất liền cảm thấy đầu nhức đôi mắt hoa, lợm giọng bi hùng ói.

Trong cổ họng rất nhiều giờ "òng ọc" vang lên không ngớt.

Thái Hậu nói:

- Tiểu Quế Tử! Ðêm hôm ấy thương hiệu lão tặc Hải Ðại Prúc đang nói trên trần thế có môn cần lao kêu bởi "Hoá cốt miên chưởng" mà luyện được cho khu vực tinch vi thì Lúc tấn công trúng vào ai hoàn toàn có thể làm cho xương cết body toàn thân người kia bị gẫy nát.

Công phu này khôn cùng cạnh tranh luyện và đương nhiên ta trù trừ sử dụng.

Có điều ta thấy ngươi là một trong những thằng nhỏ tuổi rất láu lỉnh, vô cùng lanh lợi cần tấn công ba phạt chưởng trọn vào sống lưng ngươi đùa, nói ra cũng thú !

Vi Tiểu Bảo thấy khí huyết trong ngực vào bụng lộn nháo lộn nhèo .

Gã không nhẫn nhịn được nữa, "ọc" một giờ rồi thổ tiết tươi cùng nước vào ra không hề ít.

Gã mắng thầm:

- Con điếm già này thiếu tín nhiệm lời ta, mụ hạ độc thủ rồi.

Thái Hậu lại nói tiếp:

- Ngươi bất tất buộc phải lo lắng. Ta không tấn công chết ngươi đâu.

Ngươi cơ mà bị tiêu diệt thì ai mang lại Thiên Kiều kiếm gã hán tử bán con đường phèn cho?

Bà kết thúc lại một ít rồi tiếp :

- Sáng sớM mai ngươi cho cung Từ Ninh, ta cho ngươi ba chục viên thuốc,từng ngày uống một viên là ngươi bảo toàn được tính mạng con người vào tía chục ngày.

Sau lúc uống không còn ba chục viên rồi, ta lại mang đến ngươi ba chục viên nữa.

Vi Tiểu Bảo tâu:

- Ða tạ hồng ơn của Thái hậu.

Gã rảnh vùng lên dẫu vậy body lảo hòn đảo lại cần ngồi phệt xuống đất,mồm thổ ra mấy búng vừa ngày tiết vừa nước.

Gã lại nói:

- Nô tài mỗi ngày cầu hòn đảo đức Bồ Tát phù trì cho Thái Hậu ngôi trường sinh bất lão, thọ tỷ Nam Sơn.

Nếu ko nỗ lực, Thái Hậu bị cảm mạo phát ho phân phát lạnh thì ai ban dung dịch đến nô tài?

Cái mạng nô tài... cần chết non... ko bằng mạng sống của nhỏ rùa.

Thái Hậu mỉm cười khanh khô khách nói:

- Ngươi biết vậy là hay!

Rồi bà trlàm việc gót đựng bước, đổi thay vào trong những vết bụi hoa.

Xem thêm: Bài 104 Trang 47 Sgk Toán 6 Tập 2, 103, 104, 105 Trang 47 Sgk Toán 6 Tập 2

Vi Tiểu Bảo thế gượng gập vùng lên.

Gã trấn tĩnh tâm thần từ tốn chứa bước xung quanh ra hành lang cửa số phía đằng sau công ty.

Gã mong muốn nhẩy vào cơ mà không đủ sức, phải nằm gục xuống form cửa thở một lúc rồi mới trèo lên cửa sổ tiến vào .

Tiểu Quận chúa Mộc Kiếm Bình khẽ hỏi:

- Quế đại ca ! Có buộc phải đại ca đấy không?

Vi Tiểu Bảo đã bực mình mắng luôn:

- Con bà nó! Không đề nghị ta.

Phương thơm Di công bố hóa học vấn:

- Tiểu Quận chúa do lòng đàng hoàng nhưng thăm hỏi ngươi, sao ngươi lại mở miệng to mắng người?

Vi Tiểu Bảo trèo lên được thành cửa ngõ rồi đáp :

- Ta...

Rồi gã hết hơi không nói được nữa.

"Huỵch" một tiếng! Gã té vào vào cửa, ở thẳng cẳng bên dưới đất, không đứng lên được.

Pmùi hương Di cùng Mộc Kiếm Bình đồng thanh hao la:

- Ttách ơi !

Mỗi cô hỏi một câu:

- Ngươi làm thế nào thế?

Ðại ca bị thương thơm rồi ư?

Vi Tiểu Bảo Tuy trúng Hoá cốt miên chưởng trọn của Thái Hậu cơ mà không tới nỗi chết ngay trong một một vài giờ.

Có điều gã bị ngã một cái khá nặng trĩu nhưng mà trong tâm địa lại thả cửa.

Gã cười ha hả đáp:

- Hảo muội tử và hảo lão bà đông đảo bị thương.

Nếu ta không trở nên tmùi hương một ít thì sao call là cùng hưởng trọn phúc lành, cùng chia hoạn nạn được?

Mộc Kiếm Bình hỏi:

- Quế đại ca ! Ðại ca bị thương ở đoạn nào? Có nhức lắm không?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Hảo muội tử! Muội tử thật là người có lương trọng tâm bắt đầu hỏi ta "bao gồm nhức lắm không?" .

Kể ra ta bị đau nhức tương đối nặng trĩu, cơ mà được muội muội hỏi một câu là ta tưởng chừng hết đau ngay lập tức.

Muội muội bảo thế tất cả kỳ không?

Mộc Kiếm Bình cười nói:

- Ðại ca lại gạt bạn ta rồi.

Vi Tiểu Bảo vịn tay vào bàn, vùng dậy.

Gã nghĩ bụng:

- Ta bên cạnh đó sinh sống mang đến hiện giờ là trọn vẹn trông vào vị Thuỵ tổng quản lí này giúp đỡ.

Giả tỷ Thái Hậu mà lại biết hắn bị tiêu diệt rồi thì cái mạng nhỏ dại xíu của ta lúc nào còn chống chọi được nửa giờ?

Gã lừ đừ đặt chân đến mặt tủ áo, msống tủ mang mẫu rương dung dịch ra.

Vi Tiểu Bảo tìnl rước bình thuốc hình tam giác mầu xanh tất cả điểm trắng đựng dung dịch bột.

Trong rương thuốc của Hải lão công có khá nhiều bình dung dịch, tuy nhiên Vi Tiểu Bảo nhận được bình này đựng Hoá thi phấn.

Ngày trước Hải lão công với Vi Tiểu Bảo đã sử dụng thứ dung dịch bột này để tiêu hoá thi thể của Tiểu Quế Tử.

Vi Tiểu Bảo rước được bình dung dịch hoá thi rồi lôi tử thi Thuỵ Ðống ngơi nghỉ bên dưới gầm giường ra.

Gã lấy lại ngân phiếu thuộc trang bị trân quý trong quấn hắn nhét vào quấn bản thân.

Mộc Kiếm Bình ngập dứt nói:

- Ðại ca mãi ko về. Xác bị tiêu diệt này... xác bị tiêu diệt này lại nhằm dưới gầm gIường lũ đái muội, khiến cho bầy tè muội hại ao ước chết luôn.

Vi Tiểu Bảo cười đáp :

- Nếu nhị fan nhưng mà chết luôn luôn thì anh chàng này há chẳng thêm được nhị con bạn gái?

Phương thơm Di tức bản thân lên tiếng:

- Hừ! Tiểu Quận chúa chớ rỉ tai cùng với gã nữa được không?

Vi Tiểu Bảo nói:

- Bây giờ ta làm cho trò biến đổi hình. Các ngươi cũng muốn coi không?

Phương thơm Di buông thõng:

- Không coi !

Vi Tiểu Bảo nói:

- Không coi thì nhắm đôi mắt lại.

Phương thơm Di nhắm mắt lại ngay, còn Mộc Kiếm Bình nhắm mắt rồi lại lộ diện.

Vi Tiểu Bảo mang chiếc chìa khoá bạc sống vào rương thò vào nậy nắp bình dung dịch lấy ra một ít Hoá thi phấn nhằm vào mồm vết tmùi hương.

Chỉ trong khoảng xung khắc, miệng lốt tmùi hương bốc khói lên.

Tiếp theo, một mùi khó chịu thối mạnh mẽ xông lên.

Sau một cơ hội, miệng vết thương rã rất nhiều nước xoàn cùng mỗi một khi một cháy rộng ra.

Mộc Kiếm Bình la lên một giờ : .

- Trời ơi!

Phương Di động tính tò mò mnghỉ ngơi mắt ra nhìn.

Trước tình chình ảnh này cặp mắt con gái giương lên thật lớn rồi ko nhắm lại được nữa.

Thịt xương chạm mặt nước xoàn tức thì hủ nát tức thì. Nước tiến thưởng càng những thi hài càng chảy mau.

Vi Tiểu Bảo thấy nhì cô phần đa lộ vẻ kinh hãi, ngay tức thì hăm doạ:

- Một cô như thế nào trong số tín đồ cơ mà ko nghe lời ta là ta bỏ chút phấn trân quý này lên má, mau lẹ khía cạnh bị cháy sém nhẹm ngay.

Mộc Kiếm Bình bsinh hoạt vía la:

- Ðại ca... chớ hăm bạn nữa...

Phương thơm Di trừng đôi mắt lên chú ý Vi Tiểu Bảo ra chiều khó chịu nhưng mà thiếu phụ vẫn không vết được vẻ khủng khiếp.

Vi Tiểu Bảo vô cùng rước có tác dụng đắc ý, đựng bình dung dịch vào bọc.

Trong thời điểm này xác Thuy Ðống đã bị cháy đứt làm cho nhị đoạn.

Vi Tiểu Bảo rứa ghế lên, cần sử dụng hai chân ghế đẩy nhị khúc xác người vào cả đụn nước kim cương.

Sau chừng nửa giờ đồng hồ tổng thể phần lớn trở thành ra nước.

Gã thsinh hoạt phào một cái, nghĩ về bụng:

- Bây giờ mụ điếm bao gồm sai hàng ngàn vạn quân lên Ngũ Ðài sơn bắt Thuỵ Ðống cũng ko được nữa.

Gã múc nước ở vào lu ra cọ sạch mát nước kim cương do xác chết tạo ra.

Nhưng new múc được vài gáo thì fan gã xiêu đi, bổ lnạp năng lượng xuống chóng bởi mỏi mệt nhọc thừa.

Mi đôi mắt trĩu nặng, gã ngủ tức hiếp đi.

lúc Vi Tiểu Bảo thức giấc giấc thì ttránh đang sáng sủa rõ.

Gã cảm thấy miệng đắng và bi quan nôn tuy thế không nôn ra được.

Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình chứa giọng tha thiết hỏi:

Quế đại ca ! Ðại ca bao gồm đỡ không?

Vi Tiểu Bảo ngồi dậy new biết là mình ở ngủ ngơi nghỉ dưới chân hai cô Pmùi hương, Mộc.

Gã thấy trời không còn nhanh chóng nữa, cấp bước xuống grường nói:

- Ta đề xuất đi chầu hầu Hoàng Ðế.

Các ngươi ở im trên đây chớ gồm cử cồn .

Gã toan dancing qua cửa sổ chuồn đi tuy thế cảm giác mình bất lực , đành Open chính ra rồi khoá trái lại.

Vi Tiểu Bảo vào vào Ngự tlỗi chống ngồi hóng không đầy nửa giờ thì vua Khang Hy lui chầu tới chỗ.

Ðức vua vừa thấy Vi Tiểu Bảo ngay tức thì mỉm cười hỏi:

- Tiểu Quế Tử! Trẫm nghe nói tối hôm qua ngươi lại thịt tín đồ cần không?

Vi Tiểu Bảo dâng lời vấn an, tâu:

- Tâu Thánh Thượng ! Nô tài phần đa mong muốn thánh thể an khang.

Vua Khang Hy mỉm cười phán:

- Ngươi hên vận lắm new được giao thủ cùng đàn yêu thích khách. Còn trẫm trên đây mang đến khía cạnh yêu thích khách cũng chưa được thấy được. Võ công thương hiệu ưa thích khách nhưng ngươi giết mổ đó thay nào? Ngươi đang dùng chiêu số gì hạ ngay cạnh hắn?

Vi Tiểu Bảo thực tế chưa từng cùng thích khách rượu cồn thủ ra chiêu.

Xem thêm: Găng Tay Vệ Sinh - Bảo Vệ Môi Trường Ce412W

Gã trường đoản cú nhủ:

- Võ công Hoàng Thượng chưa phải hạng kỉm cỏi. Ta không nên buột mồm nói quàng.