ĐINH NGUYỆT HOA

  -  
Thất hiệp ngũ nghĩa Trọn bộ 100 hồi Hồi 030: Bởi Đấu Gươm, Nam Hiệp Gặp Dulặng, Vì Đoạt Cá, Lư Pmùi hương Xin Lỗi.

Bạn đang xem: đinh nguyệt hoa


(0 lượt)

Hồi (1-100)
← Hồi 029Hồi 031 →
Hot!!! Pi Network vẫn phê chuẩn lên mainnet! Đừng bỏ dở cơ hội nhỏng bitcoin!

Đinc Triệu Huệ vào tới chống thêu thấy tè tlỗi đương ngồi thêu bên trên ghế bèn hỏi: "Hiền muội thêu các gì đấy vậy?". Tiểu tlỗi đáp: "Ngồi bi thiết mượn kyên chỉ làm vui vậy thôi. Nghe ở trước bao gồm khách, sao anh lại vào trong này?". Triệu Huệ trả ý hỏi rằng: "Sao em lại biết có khách?". Đinh Nguyệt Hoa đáp: "Hồi nãy sai bạn mang bửu kiếm, bảo rằng khách muốn múa đùa, bởi vì vậy mà biết". Đinc Triệu Huệ nói: "À! à! Phải, vậy nhưng mà em bao gồm biết người ấy là ai không? Nguyên ổn y là Triển Chiêu, fan che Thường Châu, huyện Võ Tấn, thôn Ngộ Truật, biểu từ bỏ là Hùng Phi, bạn ta Call là Nam Hiệp, đương có tác dụng quan tứ phđộ ẩm hộ vệ trên trào và được Hoàng gia ân tứ đọng chỉ ra rằng Ngự miêu. Anh nghe giờ người ấy sẽ thọ, nay chạm chán mặt thiệt danh chẳng hỏng truyền. Song le tín đồ tài cao tuyệt ỷ, nghề xuất sắc hay phách, khi nãy anh khoe tìm Tràm Lư và mời y múa nghịch, y chê tìm ấy là dịu, anh nói cho y biết kiếm của em, y lại nói em là khuê trung thanh nữ tử tài nghệ bao nhiêu!". Nguyệt Hoa nghe nói về đó, khía cạnh giận đỏ bừng quăng klặng bứt chỉ. Triệu Huệ suy nghĩ âm thầm rằng: "Chắc được rồi, ta khích nó một chút ít nữa là ngừng ". Liền nói thêm rằng: "Anh nghe vậy new nói đỡ rằng: "Lẽ làm sao vào của tướng Cửa Hàng chúng tôi lại không có hổ thiếu phụ tuyệt sao?". Y nói rằng: "Tuy biết vậy tuy vậy hễ bọn bà thời còn giỏi rộng ai được". Này em, trường hợp em tất cả đảm lược thời đề xuất đấu sức cùng với y cho rõ khía cạnh anh thỏng, còn nhỏng nhác nhúa thời anh ra chịu nhục cùng với y cũng khá được. Bây tiếng người mẹ đương ở nhà bên cạnh, phải anh vào nói mang lại em hay". Đinc Nguyệt Hoa nghe nói xong xuôi lời lửa giận như thêm dầu, bèn nói với Triệu Huệ rằng: "bởi thế em còn nhịn sao được, thôi anh đi trước, em cũng ra sau". Đinc Triệu Huệ cả mừng rời khỏi, một lúc con hầu ra thưa có tiểu thư cho tới. Đinc thái thái ngay tức thì kêu đến trình làng Triển Chiêu. Triển Chiêu đáp lễ, liếc xem thấy tín đồ tề chỉnh, sắc nước hương thơm trời, song xung quanh bao gồm lộ sắc giận, lại thấy Triệu Huệ ra sau lưng mình nói bé dại rằng: "Đó là chủ của cây gươm Tràm Lư, khi nãy đại ca chê, bây chừ gặp gỡ khía cạnh xin đừng tất cả quên lời?". Triển Chiêu đáp: "Có lẽ nào?". Đinch Triệu Huệ lại đi sau sườn lưng tiểu thỏng nói bé dại rằng: "Triển ca muốn thử tài cùng với em lắm". Nguyệt Hoa tè thư đồng ý chịu. Triệu Huệ quay lại nói với Triển Chiêu rằng: "Em tôi xin đại ca dạy dỗ cho một chút ít ít võ nghệ". Triển Chiêu cũng gật đầu dấn đấu.

Bấy giờ đồng hồ ai nấy ngó lại đã thấy tè thư vẫn cởi áo ngoại giả trong khoác một cái áo gnóng chẹt, bên dưới vận quần lụa trắng, cực kỳ đẹp tươi gọn gàng, xách bảo kiếm đứng ra mé mặt đông. Triển Chiêu cùng bất đắc dĩ cũng xăn áo xách kiếm ra đứng phía tây. Cả nhị duy trì cầm rồi nói rằng: "Xin trường đoản cú tiện". Dứt giờ song gươm nhoáng như chớp, Đinch Triệu Lang và Đinch Triệu Huệ đứng sau lưng Đinc mẫu xem không nháy mắt. Hai fan đấu được không nhiều hiệp, Đinch mẫu bảo ràng: "Thế đã biết tài nhau rồi, cần đưa ra nên trực rỡ chiến hạ phụ e mũi gươm vô tình hoặc có điều phiền toái ". Triệu Huệ thưa rằng: "Gia mẫu yên ổn lòng, bao gồm điều đưa ra câu hỏi này mà lo, cờ đang gặp tay, lễ nào có điều bất tiện".

Hai tín đồ đấu sức đã thọ, tuy vậy ko phân được chiến thắng phú. Triển Chiêu ban đầu tưởng đái thư là bậc tầm thường, bây chừ thấy kiếm pháp sành sỏi thời khen âm thầm lắm, lại càng cao hứng lên, ra vắt Thi Hoa nhảy vào đâm một hèn, tiểu thỏng tránh ngoài, song mũi kiếm va rớt một thứ gì rơi xuống. Tiểu thỏng tức khắc ra ráng Phong Xuy Bại Nhự chỉm tới. Triển Chiêu cúi đầu né khỏi, tè thư lại đổi vắt Suy Song Vọng Nguyệt, lưỡi kiếm vừa cho tới, Triển Chiêu né qua, thời loại khăn bịt bên trên đầu rớt xuống, tức khắc dancing ra nói rằng: "Tôi thất bại cố gắng, tôi Chịu đựng thua thế". Triệu Huệ tức tốc đặt chân tới lặt vuông khăn lên phủi vết mờ do bụi, còn Triệu Lang cũng tìm đồ dùng rớt Lúc trước, vấp ngã ra chính là ngọc trả của đái thư đeo sinh sống tay. Triệu Lang đưa thiết bị ấy cho Triển Chiêu coi và nói rằng: "Không đề xuất đại ca thua, cơ mà thiệt là tè muội thua trận vậy". Triển Chiêu cũng sử dụng nhiều tìm pháp của đái thỏng không nhiều lời, rồi mang khăn uống bới tóc lại. Chờ tiểu thỏng vào nhà trong rồi, Đinc mẫu mã bèn nói với Triển Chiêu rằng: "Con bé dại ấy là cháu của lão, từ bỏ cơ hội chụ thím nó bất hạnh khuất, lão đem về nuôi coi như con ruột. Bấy thọ nghe tiếng thánh thiện điệt đang ao ước đến đôi lứa tức khắc công ty, ni lúc đâu như mong muốn, hiền hậu điệt tiếp đây thật là tơ đỏ vấn chân, duim lành gặp phương diện. Nghĩ bởi vì hiền khô điệt không có người thân trong gia đình quyến, bất tiện mang đến câu hỏi dắt nẻo mang đường, buộc phải kiếm cớ gạt tè người vợ ra đấu tài nhằm cùng nhau con kiến diện. Vậy nhân hậu điệt chớ mỉm cười bên nạm phiệt thoa anh nhưng không giữ được gia phong lễ phạm". Đinch Triệu Lang cũng xen vào nói: "Cthị trấn kia chưa phải ngu đệ biết nhưng không cản, tuy vậy trước vẫn có bàn cùng với bà mẹ tôi rồi". Đinh Triệu Huệ cũng xin lỗi rằng: "Cả thảy đều lỗi nghỉ ngơi tôi, vày muốn hai đường kết thành duim phận, buộc phải đưa lời dối kế, khiến cho chạm chán gỡ cùng nhau, xin Triển huynh trang bị tội". Triển Chiêu nghe không còn mẩu chuyện bắt đầu rõ ngành ngọn, do dự làm thế nào căn năn từ, ngay tắp lự tỏ lòng ưng chịu, bèn đặt chân tới lạy Đinc chủng loại với giao bái với anh em chúng ta Đinch rồi gửi ngọn gàng tìm Cự Ktiết của chính mình ra đổi lấy ngọn gàng tìm Tràm Lư của Đinc Nguyệt Hoa tạm thời làm cho sính lễ.

Triệu Huệ cả mừng tay xách tìm và thay ngọc hoàn vào chống, thấy tè thỏng đương ngồi bi ai, bèn cả mỉm cười rằng: "Em chớ lo, ngọc trả em còn phía trên ko mất đâu nhưng hại ". Nói rồi trao mang đến đái tlỗi vào tiếp rằng: "Còn ngọn gàng tìm Tràm Lư đã biết thành bạn ta đem rồi. ". Tiểu thỏng hỏi: "Tại sao vậy?". Đinh Triệu Huệ đáp: "Điều ấy là trên người mẹ bày ra, lát nữa em cđọng hỏi người mẹ thời biết, mà lại cthị xã ấy chắc rằng em cũng phấn kích lắm": Nói xong để câu kiếm Cự Ktiết xuống ghế, mỉm cười rúc rích đi ra. Tiểu thư không rõ là gì, tuy nhiên cũng có tác dụng thinc ko hỏi. Còn Đinc Triệu Huệ ra tới thính mặt đường thời Đinh mẫu đang lui vào rồi, cha tín đồ cùng cả nhà chén tạc chén thù. Hai bạn bè bọn họ Đinc vẫn kêu Triển Chiêu bởi anh nhỏng cũ, không câu nệ anh rể em vợ làm cho bỏ ra.

Xem thêm: Soạn Phong Cách Ngôn Ngữ Chính Luận (Siêu Ngắn, Soạn Bài Phong Cách Ngôn Ngữ Chính Luận

Triển Chiêu sinh sống đùa trên xóm Mạc Hoa cha ngày rồi tự giã anh em bọn họ Đinch. Anh em bọn họ Đinh ko nỡ biệt li tuy nhiên thấy Triển Chiêu chũm quyết cấp thiết lưu lại, bèn tỏ ý rằng: "Nay đại ca tạ từ bỏ, bọn chúng em lẽ nào cản ngăn, vậy xin đại ca vui miệng làm việc lại một ngày nữa, mai chúng ta đang ra tại đài Vọng Hải bên nhau chuốc chén bát tương tri tỏ lời bè bạn, rồi ngày sau vẫn chia tay, ko rõ đại ca tất cả vui miệng chăng?". Triển Chiêu tỏ ý dìm lời.

Hôm sau, nạp năng lượng cơm trắng sáng sủa rồi đồng đội chúng ta Đinh dắt Triển Chiêu thoát khỏi cửa ngõ, đi vòng lên đỉnh núi, thấy địa điểm ấy sẽ bao gồm chứa một cái đài cao cùng rộng rãi. Đứng trên ấy dòm ra sông, thấy thuyền qua lại dập dìu ko ngừng. Gia đồng bày rượu thịt ra, bố tín đồ ngồi lại nhà hàng cthị trấn vãn. Đương thời điểm nhã hứng, nhập rượu tỏ tình, bỗng dưng thấy gồm một bạn tấn công cá đi tới, lại ngay sát Đinc Triệu Lang nói nhỏ dại không nhiều giờ. Đinch Triệu Lang dặn dò ít lời, rồi người ấy ra đi, một thời gian lại sở hữu một tín đồ không giống tới nữa, cũng nói nhỏ dại với Triệu Lang. Triệu Huệ nghe nói ngay tức khắc bảo tín đồ ấy rằng. "Mi nói với nó rằng, ta hỏi lại phía trên đến ta xem". Triển Chiêu thấy vậy new hỏi anh em họ Đinch rằng: "Dám hỏi nhị vị hiền đệ, có cthị trấn chi nlỗi vậy?". Triệu Huệ đáp: "Hai bạn ấy nguyên là lũ thuyền đánh cá làm việc Tòng Giang này. Vả chăng tại Tòng Giang chia nhỏ ra làm cho nhì khúc lấy Lư Hoa Thang có tác dụng oắt con giới, mé phái nam gồm một chỗ là hòn đảo Hãm Không, trong hòn đảo bao gồm nhà họ Lư, lúc sinh thời Lư thái công, nhân hậu ưa bố thí, công ty giàu sang bự, đến sau khi sinh bé là Lư Pmùi hương, cá tính nhân hậu, hòa mục cùng với xóm làng, lại tài giỏi riêng rẽ về võ nghệ, bắt buộc còn có hiệu là Tản thiên thử, y lại kết chúng ta cùng với bốn người khác nữa, xưng hiệu là ngũ nghĩa, y là fan trước tiên, còn bạn thứ nhì nguyên ổn sinh hoạt Hoàng Châu, tên là Hàng Chương, có tài năng địa lôi đề xuất xưng hiệu là Triệt địa thử; bạn sản phẩm công nghệ tía nguyên sống Sơn Tây tên là Từ Khánh, vốn thợ rèn xuất thân, giỏi chũi thăm mười tám lỗ, trong núi, cần có hiệu là Xuyên ổn sơn thử; cho nlỗi bạn đồ vật tứ, hình vóc bé o, coi như kẻ bệnh dịch, nhưng mưu mô linh diệu, vốn là khách buôn xuất thân, ngulặng làm việc Kim Lăng, họ Tưởng tên Bình hiệu Trạch Trường, xuất sắc lặn lội bên dưới nước, mngơi nghỉ mắt coi được cá tôm dưới sông, phải tất cả hiệu là Phiên giang demo, duy gồm người lắp thêm năm tuổi nhỏ tuổi tướng tá rất đẹp, khí vũ bất phàm, tính cực kỳ trầm tĩnh, lại tốt hào hiệp có tác dụng nghĩa, vốn là một trong những tay võ sính fan đất Kyên ổn Hoa, tên là Bạch Ngọc Đường, vị người ấy hình dung vớ rất đẹp, văn võ tất cả tài, cần fan ta điện thoại tư vấn là Cảm mao thử". Triển Chiêu nghe nói Bạch Ngọc Đường tức tốc đồng ý nói: "Người ấy tôi biết lắm, hiện nay đương tra cứu y đây". Đinc Triệu Huệ hỏi: "Làm sao đại ca lại biết y?". Triển Chiêu đáp: "Có cthị xã sinh sống Miêu gia tập". Rồi thuật lại cthị xã trộm bạc làm việc Miêu gia tập mang đến bằng hữu họ Đinh nghe.

Đương thời điểm nói chuyện, thấy tất cả một tốp fan đánh cá đi tới, vào đàn có một fan tưởng tượng vạm đổ vỡ giận hầm hầm, nói cùng với bằng hữu bọn họ Đinch rằng: "Chúng nó không nói đến lời ước hứa, làm ngang qua phần chúng ta nhưng tiến công cá, đàn tôi cản lại, nó đã chẳng nghe còn tiến công tôi mất bốn lóng tay... ". Đinch Triệu Lang nghe xong bảo đàn ấy rằng: "Việc đâu còn tồn tại kia, bọn chúng cất cánh đi kêu thuyền lại trên đây, ta ra đó coi sao". Bọn ấy vâng dạ rồi kéo nhau đi. Triển Chiêu nói: "Nếu bao gồm cthị trấn điều đó, cũng đề xuất cho tôi đi cùng với đến vui ". Đinc Triệu Huệ đáp: "Được vậy càng tốt". Nói rồi ba người xuống đài, thấy bọn gia đinh sẽ mang đủ vũ khí ngóng sống đó. Ba fan số đông mang bảo kiếm vào lưng rồi kéo nhau xuống bến, đang thấy hai mẫu thuyền phệ hóng làm việc đó. Đinh Triệu Huệ cùng rất Triển Chiêu đi bình thường một dòng, còn Đinc Triệu Lang một mình đi riêng biệt một mẫu. Thuyền lớn kéo neo, những thuyền bé dại ầm ĩ chèo theo, đông nghìn nghịt lừng khừng bao nhiêu mà kể, đầy đủ nhắm Lư Hoa Thang chèo tới.

Tới vị trí thấy một đoàn thuyền đậu tại đó, coi hiệu thời biết là đàn nghỉ ngơi mé phái nam mới đi giật cá khi nãy. Đinch Triệu Lang ngay tức khắc hối hận chèo lướt tới, đằng này thuyền của Triệu Huệ và Triển Chiêu cũng chèo theo, khi tới sát thấy thuyền bên kia có một fan mặt mi hung ác, nghênh ngang tay cầm xây xoa bảy răng. Đinh Triệu Lang bèn kêu bạn ấy nhưng mà rằng: "Tên kia! Sao ngươi lần khần cần trái vậy? Trong con sông này ta đã đưa nơi Lư Hoa Thang có tác dụng ranh ma giới; sao mày lại dám làm cho ngang qua phần của họ mà lại giật cá lại còn đánh bạn vào vạn tất cả tmùi hương tích là cớ làm cho sao?". Người đứng bên thuyền nọ vấn đáp rằng: "Chúng ta do dự rỡ rập gì ráo, mé vị trí này không nhiều có thời bọn họ cứ đọng sang mặt ấy mà tiến công, không có ai cản ta được ". Đinc Triệu Lang nghe rồi liền hỏi: "Vậy mày tên họ là gì đó?". Người ấy vấn đáp rằng: "Ta tên Phân tbỏ thú Đặng Bưu đây, bọn chúng cất cánh hỏi ta có tác dụng gì?". Triệu Lang hỏi tiếp: "Còn viên ngoại của mi có trên phía trên hay không?". Đặng Bưu đáp: "Không tất cả, chỉ bao gồm một mình ta quản lí lĩnh đoàn thuyền này mà thôi, bọn chúng bay mong muốn nói chi thời cứ đọng nói". Nói hoàn thành giờ giơ xoa đâm cho tới, Đinc Triệu Lang gửi đao ra đỡ bỗng dưng thấy Đặng Bưu buông xoa nhào xuđường nước. Các thợ lòng vây lại bắt Đặng Bưu lấy lên thuyền của Đinc Triệu Huệ. Còn Triệu Huệ thời khiêu vũ qua vị trí kia hỗ trợ mang lại anh. Nguyên ổn Triệu Huệ thấy y ăn nói lỗ mãng thời cả giận, cần chọi đến y một viên đạn. Phnghiền chọi đạn ấy Triệu Huệ tập từ bỏ nhỏ nhắn nên tốt lắm.

Xem thêm: Giải Bài 23 Hóa Học 10: Hidro Clorua Axit Clohidric Và Muối Clorua

khi Đặng Bưu bị tóm gọn, y cứ đọng lập tức miệng nói rằng: "Giỏi gì đồ vật ám, tiễn thương thơm nhân kia, ta không chịu phục đâu!". Triển Chiêu nghe lời ấy, tức tốc nhìn kỹ lại thấy bên trên chân mày Đặng Bưu bao gồm u lên một viên bằng ngón tay và đỏ rần, tức thời nói cùng với y rằng: "Ngươi đã bị bắt rồi, sao còn những lời như thế? Ta hỏi ngươi, vậy chớ Ngũ viên ngoại của ngươi bao gồm buộc phải chúng ta Bạch tuyệt không?". Đặng Bưu đáp: "Phải, nhưng cơ mà hiện nay fan đã từng đi khỏi rồi". Triển Chiêu hỏi: "Ngươi tất cả biết Ngũ viên nước ngoài đi đâu tốt không?". Đặng Bưu đáp: "Cách ít ngày trước đây, nghe nói bạn đi Đông khiếp kiếm tìm Ngự miêu làm sao đó". Triển Chiêu nghe hoàn thành trong bụng còn đương do dự chợt nghe tất cả giờ đồng hồ bạn kêu mập rằng: "Bớ Đinch hiền lành đệ, bao gồm Lưu Phương sắp tới đây, cthị xã lôi thôi như vậy hầu như lỗi ở tôi, do ko khéo quản lý, xin nhì em tha cho". Ai nấy hồ hết chú ý lên, thấy gồm một mẫu thuyền nhỏ tuổi chèo lại nlỗi bay, giờ đồng hồ kêu ấy ung dung ngay sát lại. Triển Chiêu nhìn kỹ fan ấy, mặt hồng, râu xuất sắc, dáng vẻ khôi ngô, khí vũ hiên ngang. Anh em chúng ta Đinc vừa thấy tín đồ ấy tức khắc chắp tay chào rằng: "Lư huynh được dũng mạnh giỏi?" Lư Pmùi hương nói: "Đặng Bưu là một trong thương hiệu đầu mục new, đề xuất ko rõ điều ước, ấy là lỗi của mình, vậy xin nhị vị nhân từ đệ phân xử vậy nào cũng được". Triệu Lang đáp: "Nó dường như không biết lỗi, còn trách rưới cđọng làm cho chi ". Nói rồi bảo đàn thợ đáy thả Đặng Bưu ra, chúng nó nói rằng: "Bọn Đặng Bưu bao gồm giành của đàn tôi hết những mồm đáy". Đinch Triệu Lang bắt nạt rằng: "Cthị xã nhỏ tuổi nhặt như vậy còn nói làm cho chi". Lư Phương nghe lời ấy, ngay lập tức bắt đàn thợ lòng vẫn chiếm ấy mang trả, rồi không bổ nhiệm đầu mục Đặng Bưu cùng sai fan giải về lấp trừng trị. Các Việc thảo luận ổn thỏa, phía 2 bên ngay tức khắc từ bỏ giã nhau, ai về phủ nấy.