đam mỹ công giam cầm thụ

     

Thể loại: Hiện đại, hắc ám vnạp năng lượng, dịch kiều độc chỉ chiếm dục căn vặn vẹo công X mất trí nhớ thụ, huynh đệ niên hạ, nhốt, HE.

Bạn đang xem: đam mỹ công giam cầm thụ


Cmùi hương 01.

Trong đồn công an, một bạn bầy ông tầm vóc chật thứ kinh hoàng run sợ đè lên bàn cố gắng giải thích với chình ảnh sát: “Mấy fan buộc phải tin tôi, vị trí đó là địa ngục, thương hiệu ấy… tên ấy đó là quỷ ác, hắn là thằng điên, tôi khó khăn lắm bắt đầu trốn thoát…”

Chình ảnh gần kề cau mi hỏi: “Người nhưng mà anh nói là ai?”

Kể tự khi giúp đỡ một tín đồ bọn ông suýt chết đuối ở ven sông trong trấn thì anh ta vẫn luôn luôn trong chứng trạng hoảng loạn, nói năng ko rõ ràng, bọn chúng ta cố gắng hiểu những gì anh ta ước ao nói cùng nắm rõ ngulặng nhân suýt chết đuối.

“Tôi đắn đo hắn là ai, chỉ biết vị trí kia rất đông tín đồ, hắn thì sinh sống trên cao vời vợi còn những người dân khác tất cả tôi lại buộc phải đem lòng, phô bàgiống như súc đồ, mỗi ngày đông đảo sống ko bởi chết…” Người bọn ông có lẽ lưu giữ mang đến điều gì đấy nên fan run lẩy bẩy, tự nhiên gạch tay áo lên, bên trên dằng dịt vệt thương thơm, gồm vệt dao bao gồm lốt roi, thậm chí còn vài ba dấu tích còn giảm sâu vào tận xương trông rất là quyết liệt, anh ta kích hễ, “Nhìn đi, mọi vết tmùi hương này đa số là do người của hắn tạo sự, bọn chúng không hề xem lũ tôi là nhỏ người, chúng không thể nhân ái tính…”

Chình họa gần cạnh quan sát nhau một hồi rồi quay quý phái quan sát anh ta: “Vậy anh biết hắn tất cả đặc điểm làm sao không? Ngoài ra chỗ kia là chỗ nào?”

Anh ta ôm đầu, đôi mắt trợn phệ nỗ lực ghi nhớ lại: “Hắn… bộ dạng của hắn trông cực kỳ tất cả chi phí, các lần xuất hiện thêm số đông sẽ ôm theo một người… Phải rồi, tôi từng thấy được bạn kia, tuy vậy sau thời điểm quan sát tôi xém bị móc nhị đôi mắt tuy nhiên tôi nhớ rất rõ hình dáng của tín đồ kia cùng tên hung quỷ ấy tựa như nhau…”

Chình họa cạnh bên chau màgiống hệt như lưu giữ đến nào đấy, trầm giọng khuim nhủ: “Tạm thời anh đi nghỉ đi, công ty chúng tôi sẽ điều tra, đợi anh tỉnh giấc táo bị cắn dở phục sinh thể lực thì anh phải tiến hành một buổi lấy đọc tin khác.”

Người lũ ông gật đầu tiếp tục.

Ngày bữa sau, anh ta bị search thấy pkhá thây làm việc trước đồn công an, nhị đôi mắt khoét rỗng, một dấu dao sâu hoắm trường đoản cú cổ họng xuống mang lại rốn…

Cảm giác lạnh lẽo dâng trào khắp bạn cảnh sát, trực giác truyền tai bảo tên ác quỷ vào mồm nạn nhân dám ngông cuồng thịt bạn rồi quăng xác trước cửa ngõ đồn, e rằng chưa phải fan họ có tác dụng đối phó…

Hướng đông phái mạnh trong đô thị, một tòa biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp xa hoa giống như một trang viên được gây ra bên trên sườn lưng núi, đa số Quanh Vùng bị vách tường cao lớn bao vây, quan sát từ bỏ phía bên ngoài chỉ hoàn toàn có thể thấy cánh cổng nặng nằn nì cùng đẳng cấp, vách tường chia cách đều sản phẩm công nghệ.

Băng qua hoa viên thoáng rộng xinh tươi, bước tới tòa nhà ở giữa tường vây, xuyên qua hành lang cửa số nơi đâu kia bên trên tầng hai, một tín đồ lũ ông mang đồ gia dụng Trắng đứng bên hành lang cửa số, body cường tthế, chân dài, tóc đen, chú ý từ bỏ phía đằng sau chế tạo ra cho tất cả những người ta cảm hứng an ninh biết bao.

Hắn lặng lẽ âm thầm đứng kia nghe người vào góc báo cáo: “Thưa cậu chủ, vẫn giải quyết và xử lý cá xổng lưới.”

Hắn khoan thai gật đầu đồng ý, bạn tê kính cẩn cúi đầu bước ra khỏi chống.

Hắn ta bỗng dưng mỉm cười thành tiếng, tiếng nói trầm thấp mang lại cho tất cả những người ta cảm hứng khác biệt mà lại ác ý trong số ấy lại khiến cho fan ko lạnh mà run, “Tao sẽ không còn nhằm bất kỳ một ai tiết lộ kín đáo này ra ngoài…”

Hắn xoay bạn, trên gương mặt anh tuấn là nụ cười làm cho người run rẩy, làn domain authority màu lúa mạch, nhỏ ngươi rạm thúy nhìn không thấu, môi mỏng manh hình thoi y như được dao tương khắc thành, kết hợp với vóc fan cường tcụ thì gần như là không tồn tại gì nhằm xuyên mói.

“Mấy giờ đồng hồ rồi không thấy anh, nhớ anh quá…” Người bọn ông mỉm cười gằn, thnghỉ ngơi nhiều năm nhấc chân thoát khỏi phòng.

“Lách cách…” Tiếng dây xích khe khẽ va đụng, sợi dây xích nhiều năm nhỏ màu đá quý nhưng mà khôn xiết kiên cố, một đầu được khảm vào sâu vào tường, đầu không giống phân phát ra âm tkhô giòn theo cử rượu cồn của fan bị xích. Nhìn phía lên ở trên theo sợi xích là cẳng chân è trụi đạp cùng bề mặt sàn cđộ ẩm thạch mát rượi, cơ thể mhình họa khhình ảnh được bảo quấn vào áo xống phong phanh hao. Người đó bước chầm chậm chạp ra cửa sổ, cơ mà khi biện pháp cửa sổ nhì bước thì dây xích đã đi vào giới hạn. Đây là hắn sẵn sàng nhằm mục tiêu đề phòng anh dancing cửa sổ, sợ anh chạy trốn hay là từ sát.

Người kia hình như vẫn không còn xa lạ, thất thần nhìn ra hoa viên bên ngoài, đều cây hoa ngọn gàng cỏ sung sướng đung đưa bên dưới ánh mặt ttránh.

Một thời điểm sau, cửa ngõ đùng một phát bị xuất hiện, tín đồ lũ ông mang đồ dùng White bước vào, bé ngươi thâm nám thúy mau chóng khóa chặt vào fan đã thất thần, hắn tiến bước ôm anh từ vùng sau, than thở: “Tiêu, em ghi nhớ anh quá…” Mấy tiếng ko gặp gỡ nhưng nhỏng phương pháp mấy cố gắng kỷ.

Người đó bị ôm vòng đem, hai con mắt giống hệt bạn phía sau đẫn đờ không một gợn sóng nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Ngoại hình của anh tương tự với hắn, điều độc nhất vô nhị rất khác là anh bao gồm thêm sự êm ả nhân từ, còn hắn thì nmộc ngược bền chí.

Đã thọ không thấy ánh mặt trời, thêm vào đó cực kỳ ít chuyển động bắt buộc cơ thể Lăng Tiêu nhỏ xíu gò suy yếu, làn domain authority cũng Trắng bệch.

Lăng Thần khá cao, hắn ôm Lăng Tiêu khá khom sống lưng chôn khía cạnh vào hõm vai anh hkhông nhiều sâu một khá, yêu thích cọ môi mỏng mảnh vào domain authority giết thịt mịn màng địa điểm đó.

Nó trực thuộc về Lăng Tiêu, cũng thuộc về hắn!

Lăng Tiêu không tồn tại mang một phản bội ứng, Lăng Thần không nổi giận cũng không tâng hẩng, chỉ liên tục mê muội khẽ hôn vai Lăng Tiêu, lầm bầm: “Con cá hôm cơ vứt trốn đã có được giải quyết và xử lý rồi, Tiêu, anh không phải lo…”

Thân thể trong lòng cứng đờ.

Lăng Thần liên tục nói nlỗi không phân phát hiện: “Khốn kiếp, dám thấy anh…” Tay hắn luồn tự bên dưới vào trong áo Lăng Tiêu, xoa làn domain authority trơn mịn, thsống dài, “Anh đẹp nhất những điều đó chỉ rất có thể ở trong về em, chỉ có thể cho một mình em nhìn thấy…” Một tay khác kéo khía cạnh Lăng Tiêu qua thô bạo hôn môi anh.

Đầu lưỡi bị quấn siết dây dưa, mỗi một tấc vào miệng hồ hết không được buông tha, nước bọt bị khuấy hòn đảo ra tiếng nước, hầu hết phần đông đẹp đẽ khiến cho người trầm mê nhưng mà người trong trái tim lại run rẩy không xong, không có gì Gọi là đáp lại. Dần dần, anh bước đầu giãy giụa, càng lúc càng bạo dạn mà lại vẫn bị Lăng Thần ôm chặt rộng, gần như là nghiền vào trong ngực hắn, nụ hôn ngày càng bá đạo thâm thúy, đến lúc Lăng Tiêu đỏ bừng mặt thì Lăng Thần bắt đầu quyến luyến lui ra, Lăng Tiêu thiếu hụt oxy nhưng không khí đùng một cái tràn lên làm anh ho khan.

Xem thm: Ăn Em Ăn Tới Nghiện Chương Mới Nhất, Ăn Em Ăn Tới Nghiện

Lăng Thần cười, mỉm cười đặc trưng nuông chiều, “Hai năm, anh vẫn không học tập được cách hôn.”

Ánh đôi mắt của Lăng Tiêu lộ ra vẻ ai oán, đúng vậy, hai năm, anh bị giam giữ tại đây nlỗi tù túng xuyên suốt hai năm…

Không liên hệ với nhân loại bên ngoài, ko tiếp xúc cùng với hắn hay ngẫu nhiên ai không giống bên cạnh hắn, không thể biết trống mái của cha mẹ, hôm qua ngày bị tên điên này chiều chuộng và yêu thương thương thơm Theo phong cách đổi thay thái…

“Tiêu…” Lăng Thần lại hôn, thầm thĩ ngăn môi Lăng Tiêu, “Em sẽ không nhằm một ai biết anh sinh hoạt đây… Em yêu thương anh…”

“Vì sao?” Lăng Tiêu bất thần báo cáo, giọng bé dại nlỗi con muỗi hồn bay phách lạc vừa nlỗi hỏi Lăng Thần vừa nhỏng hỏi thiết yếu mình, “Vì sao? Vì sao…” Vì sao lại đi mang lại bước này? Vì sao luôn tất cả fan chết vì chưng anh? Vì sao… anh trốn ko thoát…

Lăng Thần mỉm mỉm cười, cười mang đến nữ tính tuy vậy man rợ, “Vì em yêu anh.”

Lăng Tiêu như ko nghe thấy, fan run rẩy từ bỏ ôm lấy bản thân từ từ ngồi thụp xuống, thất thần dúi phương diện vào vào cánh tay.

Anh chịu đựng đủ lắm rồi…

Thật sự… Chịu đủ lắm rồi…

Nhưng kẻ ấy vẫn sẽ cười, hắn ngồi xuống ôm anh, khá thsinh sống của hắn, mùi thơm của hắn cực kỳ đỗi thân thuộc, chúng đã từng làm cho anh yên tâm biết bao, bây giờ lại khiến anh hại hãi! Kẻ ấy không trở nên lung lay, vẫn ké vào tai anh nói nhỏ: “Em yêu anh, Tiêu, em yêu thương anh…”

Tựa như thôi miên chuyển anh vào mê mẩn.

Lăng Thần ôm Lăng Tiêu đang ngủ thiếp tăng trưởng nệm, nhẹ nhàng dịch chăn mang lại đối phương, hắn ngồi ở bên cạnh ham mê ncội ngắm nhìn và thưởng thức Lăng Tiêu thật thọ, sau cùng cúi người ấn xuống trán anh một nụ hôn rồi rời đi.

Hai ngày sau, bạn chăm sóc cho Lăng Tiêu biến thành khuôn mặt bắt đầu.

Lúc đó Lăng Tiêu sẽ ngồi bên trên chóng, chnạp năng lượng đắp bít hai chân thất thần quan sát ra phía bên ngoài cửa sổ, cửa đột nhiên bị mở ra, Lăng Tiêu ko dao động, ngoại trừ Lăng Thần thì là tín đồ hầu chăm sóc đồ ăn đồ uống cho anh, anh chẳng muốn quan tâm.

Nhưng lại quanh đó dự kiến nghe thấy giọng nói không quen la lên: “Nóng thừa lạnh quá…” Và giờ bước chân luống cuống làm nhiễu loàn sự tĩnh lặng tuyệt đối hoàn hảo trong căn uống chống, kế tiếp là âm tkhô cứng “cách” vang lên, giờ đồng hồ đồ gia dụng sứ đọng va vào bàn.

Anh khẽ ngoái đầu, thấy một tín đồ lũ ông trộc rạc tuổi mình đã xoa dái tai, mặt với cổ.

Anh hạ tầm mắt, bên trên bàn đặt một chén cháo nóng nực. Xong lại quan sát người đàn ông kia, ánh mắt lộ ra vẻ nặng nề gọi, “Sao không cố gắng khay?”

Đã thọ ko thì thầm bắt buộc giọng của anh tương đối khàn tuy nhiên không khiến tức giận.

Y sửng sốt, bã, “Ừ ha, tôi quên mất!”

Lăng Tiêu ngẩn ra, tầm đôi mắt chuyển động xung quanh địch thủ rồi lại xoay ra bên ngoài hành lang cửa số.

Người này không như là với những người dân lúc trước… Vậy thì sao? Vẫn là vì kẻ ấy phái đến.

Người cơ tuyệt vọng chấm dứt thì bưng cháo cho trước khía cạnh Lăng Tiêu, mỉm cười bảo: “Ăn nhanh đi, cháo này tiêu hóa lắm, thời điểm tôi bắt đầu cho đầu bếp phái nữ đến tôi ăn rồi.”

Lăng Tiêu sửng nóng quan sát chén cháo, anh ta…

Anh ngấc đầu thấy địch thủ mỉm cười híp mắt nhìn mình, ngần ngừ một hồi, sau cùng vươn tay dẫu vậy ngón tay vừa đụng vào chén sứ nực nội thì y đột nhiên rút tay về, chau ngươi, “Tôi không để ý rét cố này anh không chịu nổi. Thế này đi, tôi bưng nó, còn anh ăn uống.”

Ánh mắt của Lăng Tiêu trở bắt buộc mịt mờ, tín đồ này đã quan tâm mình? Sợ mình bỏng?

Tuy bạn hầu cũng trở thành băn khoăn lo lắng mang lại anh tuy vậy kia nguyên nhân là bổn phận nên kẻ ấy đưa ra, âu yếm không xuất sắc thì bọn họ cũng trở thành không dễ chịu, cách tiến hành quyên tâm miễn cưỡng không giống hoàn toàn với những người này…

“Sao? Không đam mê ăn uống cháo?” Y thấy anh không tồn tại bội phản ứng thì cùng bề mặt lộ vẻ thất vọng, “Vậy tôi thay đổi món khác.” Nói kết thúc bưng chén xoay bạn, cơ mà vùng sau truyền cho giọng nói khàn khàn đủng đỉnh chạp: “Tôi muốn nạp năng lượng.”

Người lũ ông hoan lạc xuất hiện, luân chuyển bạn đặt mông ngồi lên chóng, bưng bát mang lại trước mặt Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không nói gì thêm, giạng tay gắng thìa lừ đừ múc cháo cho vào mồm.

Y quan sát anh ăn không còn muỗng này đến thìa không giống, tuy vậy lừ đừ tuy vậy đủ làm cho y mỉm cười cợt hoan hỉ.

Đợi Lăng Tiêu nạp năng lượng xong, y cười híp mắt bưng bát vực dậy, “Vậy tôi đi ra trước, bao gồm vấn đề thì gọi tôi, tôi tên Trình Nghị Chử.”

“Thành Nhất Trư?” Lăng Tiêu hoang mang nhìn y.

Tên gì kỳ viên. Link

“Không phải.” Trình Nghị Chử lo ngại, vội buông chén xuống móc cây cây viết và cuốn sổ nhỏ lần khần từ đâu ra, pchờ khoáng viết tên của bản thân mình rồi gửi đến Lăng Tiêu coi, “Là Trình Nghị Chử.”

Lăng Tiêu xem vô cùng cẩn trọng, lát sau gật gù không nói gì tiếp.

Trình Nghị Chử ko để chổ chính giữa, cười cợt hớn hsinh hoạt bưng bát ra phía bên ngoài.

Trong 1 căn chống không giống, cho dù ánh phương diện ttách soi rọi khắp phòng nhưng lại vẫn cảm thấy tương đối giá buốt thấu xương. Lăng Thần mờ mịt chú ý màn hình hiển thị phệ bên trên tường, hình hình ảnh trong chống Lăng Tiêu được chiếu ví dụ bên trên đó.

Hắn lắp camera trong phòng của Lăng Tiêu mà lại Lăng Tiêu không còn hay biết.

Xem thêm: Ielts Cue Card # Describe Your Favourite Movie/Film, Topic Talk About Your Favorite Film Ielts

Hết 01.

= = = = = = = = = = = = =

Trình Nghị Chử với Thành Nhất Trư đồng âm với nhau bắt buộc Lăng Tiêu nghe nhầm, nhưng mà Nhất Trư nghĩa là 1 trong những con heo đề nghị Tiêu new bảo thương hiệu gì kỳ cục =))))) Còn nữa, truyện ko phân tách chương thơm nên tui vẫn từ bỏ chia, từng cmùi hương ngắn nhiều năm tùy thuộc vào sở trường nha :>


Chuyên mục: Sách Truyện