ĐẠI CHÍ TÔN

  -  
Dịch Giả: tè NgọcQuân Mạc Tà cười ha hả, không nói thêm hầu như lời vô ích nữa, hắn vung tay lên, lập tức hai gã võ sư phía sau mọi cá nhân bê một vò rượu ném lên trên bàn. Tuyệt nhất thời ánh nhìn của ba người không hứa mà gặp mặt cùng chú ý vào nhì vò rượu trước mặt."Cái gì? Chỉ tất cả hai vò nhỏ xíu xíu này sao?" vương gia cảm thấy gồm chút thất vọng."Hai vò này vẫn còn chê ít?" Quân Mạc Tà nhị mắt lim dim nói tiếp: "Mười vạn lượng bạc bẽo một vò, nhì vò là nhị mươi vạn lượng bội nghĩa trắng kia nha. Hy vọng uống thêm ta cũng không ngại.""Mười vạn lượng bạc đãi một vò?" Tống lão tam hừ một tiếng: "Tống mỗ trường đoản cú trước đến thời điểm này chưa bao giờ nghe nói bao gồm loại hảo tửu nào nhưng mà mười vạn lượng bạc đãi một vò! Riêng cái giá này đối với rượu của Tống mỗ buôn bán đã gấp hàng ngàn lần, lần này chính xác là được mở có tầm đôi mắt một phen." khẩu ca của hắn mười phần tất cả ý châm chọc, chẳng qua không nói trực tiếp ra cơ mà thôi."Ếch ngồi đáy giếng, làm thế nào biết khung trời rộng to nhường nào! Tầm quan sát hạn hẹp, và đúng là đồ thiển cận." Quân Mạc Tà ko chút khách hàng khí nói:" Còn chờ cái gì? Mau ban đầu đi, tối ta còn phải về nhà tất cả chuyện."Đấy là còn cho ngươi chút thể diện đó. Lão tử còn chưa thèm nói đây new chỉ là rượu đã làm được pha rồi, chứ bình thường, một bát tinh tửu lão tử phải phân phối một vạn lượng!Ba bạn thấy đái quỷ này vênh vênh vào váo, đều có chút không nhịn được thịnh nộ đứng lên. Hắc bào nhân ghẻ lạnh a một tiếng, liếc chú ý hai vò rượu, thản nhiên nói: "Mùi rượu cũng bình thường, không có chút gì sệt biệt chứng minh đó hảo tửu.""Loại nào ngon một số loại nào dở, thử qua new biết, mỗi loại rượu một khác, không thử qua sao biết rượu này không ngon!" Quân Mạc Tà hừ rét mướt một tiếng.Ba fan tức giận ngồi vào nơi của mình, hai người phẩm rượu trong trái tim đều đã bao gồm chủ ý, nếu như như cảm thấy loại rượu này ngang ngửa nhau, thậm chí còn rượu của tên tiểu tử kia bao gồm ngon rộng một chút, đang trực tiếp phân định Tống lão tam thắng! tè quỷ ngươi ngông cuồng mẫu giề?Một vò rượu nhỏ bé tí vạn lượng bạc, sao ngươi không đi ăn cướp luôn đi, vào trực tiếp quốc khố cơ mà hốt!"Oa? Ở nơi này cũng có tiểu cô nương tham gia phẩm rượu?" Quân Mạc Tà bỡ ngỡ nhìn tiểu Dương lên giọng khen: "Không tệ nha, đôi mắt phượng mày ngài, sau này bầy công tử theo hậu môn chắc ít nhiều đâu! Hắc hắc...""Ta là nam tử hán đại trượng phu!" đái Dương bị chọc mang đến tức giận quên cả ngượng ngùng ban đầu, buông vạt áo của thân phụ ra, hai bàn tay nhỏ tuổi nhắn nỗ lực chặt lại, trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, music vô thuộc trẻ con."Thật? nguyên nhân ta lại không thấy vậy, hầu kết đều không tồn tại như ngươi nói. Giọng nói tương đồng của một đái cô nương! Quái, là tè tử sao?" Quân Mạc Tà rung lắc lắc đầu, đăm chiêu chú ý hắn nói: "Nếu không túa quần ra mang đến coi loại đê"Đây rõ ràng là âm thanh của một đái nha đầu, đồ vật gi mà nam giới tử hán, có quỷ new tin ngươi!"Thật sự ta là nhỏ trai!" đái nha đầu kia bào chữa lại, hai tay luôn luôn nhớ giữ chặt sườn lưng quần, mặt mũi đang đỏ bừng, nó hết sức sợ vị thúc thúc vô sỉ, tai ác thai này xông tới tụt quần của chính bản thân mình kiểm tra thật."Được rồi, là tè tử được chưa." Quân Mạc Tà cười cợt hì hì: "Đến đây, đái cô nương, xem gia gia ngươi cùng ta uống rượu." Nói rồi chỉ về phía vương gia."Ta là con trai..!" Lần lắp thêm hai tè tử kia gào lên, còn chói tai rộng lần trước: "Còn nói nữa, hỏi phụ thân của ta xem!""Phì...!" Mấy người kia đồng thời phì cười ngặt nghẽo. Quân Mạc Tà cũng phì cười, xoa xoa đầu đái tử tê nói: "Được,được, ta ko nói nữa, ngươi là bé trai, được chưa?""Đúng vậy. Tốt." tè tử cơ vẫn chần chừ trong khẩu ca của Quân Mạc Tà còn có hàm nghĩa khác, hắn kẹ vào tai Quân Mạc Tà nói nhỏ: "Nếu như ngươi còn không tin, chờ lúc nào không tồn tại người, ta toá quần cho ngươi soát sổ ^^!"Quân Mạc Tà kêu "ách"một tiếng, nhị mắt đôi mắt như mong muốn lồi ra, thua thảm a!Âm thanh của thương hiệu tiểu tử tuy nhỏ tuổi nhưng mấy người có mặt chỗ này ai mà chẳng linh mẫn hơn người? mặc dầu tiểu tử thì thầm âm thanh có nhỏ tuổi hơn thập bội đi chẳng nữa, bỏng chừng bọn họ vẫn nghe thấy như thường. Do thế, vừa nghe được câu nói tất cả lại gồm một trận cười nghiêng ngả. Bị Quân Mạc Tà pha trò như vậy, đầy đủ người đùng một cái cùng tất cả một cảm giác, khoảng cách giữa phía 2 bên hiện tại đã có xích lại sát hơn nhiều.Quân Mạc Tà trong tim cười thẩm, chọc cười tiểu hài tử...


Bạn đang xem: đại chí tôn


Xem thêm: Cho Hình Chóp S - Cho Hình Chóp $S



Xem thêm: Những Câu Nói Hay Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Câu Nói Hay Của Tam Quốc

Tuy rằng thái độ hai kiếp làm bạn của Quân đại sát thủ thật ra cũng không tồn tại tếu táo bị cắn dở như vậy, bất vượt dùng phương pháp này tạo cho mọi tín đồ cảm thấy hoan lạc hơn, hỗ trợ cho bầu không khí dễ chịu hơn chút, tiếp đến phẩm rượu không phải sẽ dễ rỉ tai hơn sao?Tuy nhiên, thuộc tiểu hài tử trêu đùa, cho dù là cao thủ có táo bạo đến mấy đi nữa cũng chưa cứng cáp đã làm được!Trước mắt tất cả một thần túng bấn cao thủ, một Thiên huyền cao thủ, nếu như không lợi dụng được tí nào, quả thật Quân Mạc Tà cảm thấy gồm lỗi với phiên bản thân.Tống lão tam đang vô cùng thận trọng bước tự trong chống ra, nhị tay ôm khư khư nhì vò rượu giống như đang ôm một thứ gì đó rất trân quý, mặt không tính của mỗi vò rượu những phủ một tầng vết mờ do bụi bặm, nhìn qua thật không đoán được chúng đã được ủ bao nhiêu năm."Để cho công bằng, vị ngươi chỉ đưa tới đây nhị vò đề xuất ta cũng chỉ sở hữu ra nhì vò mà thôi." Tống lão tam gồm chút đắc ý, hai vò rượu này đã làm lão tốn nhiều thời hạn và chổ chính giữa huyết, đi khắp những danh đánh đại hà, cần sử dụng những nhiều loại quả giỏi nhất, nước suối thuần khiết nhất, hơn thế nữa phải bao gồm một thân tài nghệ như lão new ủ ra được."Rượu này được cất vào năm ta nhì tám tuổi, dịp đó vẫn là mon giêng, phía bắc cho tới tận Tuyết Phong, phía nam giới xuống tận băng xuyên(dòng sông băng), đông mang lại lưu vân, tây tới phần lớn dãy núi hùng vĩ, mất sát năm năm mới tết đến sưu tập được hơn cha mươi một số loại kỳ hoa dị quả, phối mang năm nhiều loại tinh túy nhất, sử dụng nước rước từ Tuyết Phong, làm nên hai vò rượu này." Tống thương bàn tay bỏ lên vò rượu, trên mặt có chút sầu não nói: "Rượu vừa nhưỡng xong chưa được bao thọ thì Tống mỗ liên tục chạm mặt tai kiếp, ko ngóc đầu lên được đành tới Thiên hương thơm mai danh ẩn tích chứ không mở ra trên giang hồ nữa. Nhưng mà mẻ rượu ngon làm khi đó, cũng chỉ với lại nhị vò mà lại trước ni ta không nỡ uống này. Nhị vò rượu đây hoàn toàn có thể nói đó là tuyệt tác một đời của ta.Nghe hắn nói vậy, vương vãi gia cùng với hắc bào nhân Ưng bác bỏ Không ngược lại càng cảm thấy hứng thú rộng với nhị vò rượu kia."Mất hẳn năm năm, hành tẩu khắp khu vực trong thiên hạ, chỉ bởi nhưỡng ra hai vò rượu này..." Ưng Bác không có chút cảm thán, lắc lắc đầu: "Nếu thay đổi lại là ta, mặc dầu mất cả trăm triệu năm cũng không có tác dụng được "Như vậy có xứng danh là đệ tốt nhất tửu không? Ha hả..." Tống yêu thương cười đến độ quỷ quái dị, làm cho những người ta có xúc cảm y đã cười bởi vì đau lòng: "Bởi bởi vì ta toàn trung ương toàn ý vào mấy năm tức khắc với ao ước muốn tạo nên sự thiên hạ đệ tuyệt nhất tửu mang đến nhân gian... Tuy vậy với ta đó chính là thương hải tang điền a!""Nói mang đến cùng, rượu này phẩm hóa học không tồi xếp địa điểm thứ hai là chính xác, còn riêng biệt về thủ đoạn làm nên nó, xứng danh được tán thưởng." Quân Mạc Tà vỗ tay nói: "Bất quá, gồm thủ đoạn khác biệt để nhưỡng rượu cũng không có nghĩa đang thành công. Rượu ngon dở ra sao, còn đề nghị nhờ những người phẩm rượu gửi ra những nhận xét khách hàng quan new biết được."Ba fan đồng trừng mắt lên, câu nói của Quân Mạc Tà đúng là đã đắc tội cả ba người thuộc lúc, có thủ đoạn cũng không đồng nghĩa tương quan sẽ thành công, rượu này thiệt ra cũng chưa phải là loại rượu ngon nhất! cái gì mà ý kiến khách quan? Sao không nói bầy ta vẫn thiên vị luôn luôn đi? Ưng chưng Không hờ hững nhìn hắn, vừa bắt đầu thấy đái tử này có chút thuận mắt, nhưng bây giờ đột nhiên cảm giác tên đái tử này thật xứng đáng ghét, dám nhảy lại mình, không chỉ có thế còn tỏ vẻ ngờ vực mình sẽ không còn phán xét công bằng? suy nghĩ vậy hắn nhịn không được, ghẻ lạnh nói: "Tiểu tử, theo suôn sẻ của ngươi vừa nói, thủ đoạn(phương pháp) không quan trọng? thử hỏi mọi thành công xuất sắc từ cổ chí kim cho tới nay, hay phần lớn bậc chi phí bối lưu danh muôn thuở, có fan nào không phải là người dân có thủ đoạn? có lẽ nào thành công hay là không chỉ phụ thuộc vào miệng nói cơ mà được sao!""Thủ đoạn tất nhiên là quan tiền trọng, nhưng quan trọng đặc biệt thế nào thì cần phải xem mánh lới đó có đáng giá hay không!" Quân Mạc Tà cũng không có chút e hại nào, thờ ơ nói: "Nếu như tin cậy vào phiên bản thân tất nhiên sẽ thành công, điều này gọi là bao gồm chí thì nên. Nắm nhưng, ví như đã hiểu ra không có hi vọng mà vẫn núm chấp làm như vậy, đó chính là thiên hạ đệ duy nhất ngốc!""Không sai, tất cả những nhân vật thành công xuất sắc lưu danh sử sách từ bỏ cổ chí kim cho tới nay, bất kỳ người nào cũng có tính giải pháp khác người, nhất là sự vắt chấp! Một khi đã xác định được phương châm của mình, họ sẽ mặc kệ tất cả để có được nó, xuất xắc không chùn chân quay đầu lại, cho mặc dù cho là phải liều mạng, cùng cũng chính vì vậy mà cuối cùng mới được trần thế thừa nhận. Rồi toàn bộ những chũm sự về họ vẫn lưu truyền hậu thế. Tỷ như, sống phương diện chống chọi dựng nước bên trên đại lục tại Thiên mùi hương quốc ta có Khai quốc đế vương vãi - Dương Khai Thiên; còn trong các các Huyền công tông sư, phần đông ví dụ tương tự không thiếu! Bất quá, vừa rồi chi phí bối có nói một câu vô cùng đúng chuẩn đó là, thành công hay là không không thể nhờ vào miệng nhưng mà nói được! chắc chắn một điều rằng, chỉ cần tùy tiện lựa chọn ra một vị Huyền công tông sư thành danh, cũng thấy được thành công không thể nhờ vào cái mồm nói nhưng được!""Huyền công tông sư, sao? Ngươi biết được mấy người đây?" Ưng bác bỏ Không vặn ngược lại, ý muốn hắn kể ra tên của vài người, cỗ dạng gồm phần ham mê thú."Thiên hạ bát đại tông sư, thanh uy hiển hách, chỉ sợ không muốn biết cũng ko được? Đứng mặt hàng đệ nhất, từ bỏ trước cho tới nay đó là Thần long thấy đầu không thấy đuôi - Thần ưng Chí tôn Vân Biệt Trần, bên bạn một cửu cung cấp Huyền thú làm cho bạn, nghe nói nhiều thời gian trước tu vi của tín đồ này đã đạt tới Chí tôn Thần Huyền đỉnh phong! Tiêu diêu từ bỏ tại, dẫu vậy mỗi khi xuất hiện thêm ở nhân gian, phần đa phát sinh đại sự ghê thiên rượu cồn địa!""Không sai." Ưng chưng Không lờ đờ gật đầu. Hai tín đồ Vương gia và Tống Thương lúc nghe tới đại danh của "Thần Ưng Chí Tôn" Vân Biệt nai lưng trên mặt hầu như lộ vẻ kính trọng, ngưỡng mộ. Người dân có danh, cây có bóng, Vân Biệt Trần đúng đắn đã trở thành truyền thuyết từ lâu! Một vĩnh cửu bất diệt!"Vị đồ vật hai, đó là Tuyệt Thiên Chí Tôn, Lệ xuất xắc Thiên! Một thân hành sự tùy trung khu sở dục, chẳng phân biệt thiết yếu tà, vai trung phong ngoan thủ lạt, nhưng Huyền công tu vi đã chiếm lĩnh đỉnh phong, đó là điều không ai rất có thể phủ nhận, mà lại tin có thể cũng chưa tồn tại một ai dám nghi ngại về điều này!""Vị sản phẩm công nghệ ba, hoàn toàn có thể kể ra đó là thần túng thiếu cao thủ tiên phong Phong Tuyết Ngân Thành, Phong Tuyết Chí Tôn - Hàn Phong Tuyết." trong những khi Quân Mạc Tà nói đến Phong Tuyết Ngân Thành, Ưng bác bỏ Không phương diện khẽ biến, bao gồm chút đơ mình."Vị vật dụng tư, sẽ là Tề Thiên Phong quái ác Kiệt Vấn Thiên - Chí Tôn Mạc Vấn Thiên!" Quân Mạc Tà thần nhan sắc không đổi nói tiếp." Vị này, còn có người nói đó là người của Thiên mùi hương quốc."Vị sản phẩm công nghệ năm, Lãnh máu Chí Tôn Lệ Vô Bi."Đứng hàng lắp thêm sáu, chính là Thần Tứ đế quốc tông sư, nghe nói người này cũng chính là tử địch của Chí tôn Mạc Vấn Thiên, sống chết Chí Tôn Thạch trường Tiếu! bây giờ người này đang có mặt tại Thiên mùi hương thành!" Quân Mạc Tà lẫm lẫm cười cợt nói."Vị sản phẩm bảy, chính là cao nhân quanh năm ẩn cư ở Lam quang đãng hải - Chí Tôn Mộng Hồng Trần.""Về vị cuối cùng, ha hả..." Quân Mạc Tà khôn xiết bình tĩnh, mỉm cười nói: "Rất khó định luận"."Có gì mà khó khăn định luận?" Ưng bác bỏ Không lông mi dựng lên, thờ ơ nhìn Quân Mạc Tà nói: "Đơn giản cũng chỉ là một chiếc tên mà lại thôi. Chẳng lẽ khó khăn nói do đó sao?""Vị thứ tám, có lẽ rằng trong đôi mắt của thế gian hẳn là hai người đứng ngang hàng." Quân Mạc Tà cười cợt thần bí: "Thảo nguyên Thần Ưng Ưng bác Không cùng với Cuồng Phong tìm Thần Phong Quyển Vân chính là hai vị cao thủ vì ước ao bài danh thiết bị tám sẽ đấu với nhau hơn nửa cuộc đời, đến thời điểm này vẫn thiết yếu phân thắng bại! cho nên vì vậy ta bắt đầu nói địa điểm thứ tám này, cả hai fan đều bài bác danh xứng đáng!""Cái gì mà quan trọng phân thắng bại? Phong Quyển Vân chưa hẳn đã từng thất bại chạy te tua sao, và đúng là chỉ được lỗi danh! có tư biện pháp gì cơ mà đòi đứng cùng cấp với Thảo Nguyên Thần Ưng!" Ưng chưng Không hừ hừ nhị tiếng."Tiền bối nói vì thế chắc cũng có thể có đạo lí của mình, nghe nói Ưng chưng Không bởi mục tiêu đạt tới mức đỉnh cao, thông thường đều lên những đại tuyết sơn, 1 mình chiến đấu với hàng ngàn chim ưng, ví như như tin đồn thổi là thật thì vị Thảo Nguyên Thần Ưng gan dạ này thật xứng đáng khen." Quân Mạc Tà thần sắc đẹp nghiêm trang trộn lẫn chút hâm mộ, sùng bái cường mang nói: "Chỉ đề nghị một điểm đó thôi, Thần Ưng Ưng chưng Không xác thực đủ tư giải pháp đứng trên Cuồng Phong Kiếm, ko hổ là Thảo Nguyên Chí tôn!"Ưng bác Không được bạn thừa nhấn như vậy, trong lòng vô cùng sung sướng, khen: "Không nghĩ tới tiểu tử cụ này mà rất có thể mang danh xưng của tám vị Chí tôn nhắc ra ví dụ như vậy, coi bộ cũng có thể có vài phần loài kiến thức."Vương gia và Tống lão tam làm việc một bên trong lòng phần đa mắng thầm: "Chuyện vừa rồi rước hỏi cả mẫu đại lục này ai nhưng mà chẳng biết, lại có thể thành "vài phần loài kiến thức"! đặc điểm này mà cũng bắt buộc có kỹ năng và kiến thức mới biết sao?"Dị cố Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên mùi hương phong vân.