Chồng ngốc

  -  
Lưu Tuệ khó khăn ngồi dậy, cảm thấy cái ót mình đau nhức. Lấy tay muốn nhu nhu cái trán, lại phát hiện mình đang mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm. Hốt hoảng nhìn xung quanh, phát hiện ra bản thân đang ở một căn phòng xa lạ. Quan liêu trong là căn phòng này tràn ngập sắc đỏ của hỉ sự, như để báo đến Lưu Tuệ biết y đang ở phòng tân hôn.

Chưa hết bàng hoàng tay áo lại bị kéo nhẹ. Lưu Tuệ ngây ngốc nhìn sang, phát hiện có một phái nam nhân cao lớn cũng đang mặc hỉ phục. Bộ dáng ngây ngốc đang nghiêng đầu nhìn mình. Thấy mình nhìn, nam giới nhân lại cười tươi , trông càng ngốc hơn ngọt ngào gọi : " Tức phụ"

Lưu Tuệ, cảm thấy cả người đều không ổn, phái mạnh nhân này là đang gọi mình sao? sau khi nhìn bao phủ một lần nữa, Lưu Tuệ rốt cục cũng hiểu ra rồi cười tự giễu, đây là báo ứng của bản thân sao?




Bạn đang xem: Chồng ngốc

Nam nhân ngốc thấy Lưu Tuệ không để ý mình liền lấy tay chọt y gọi nhỏ : " Tức phụ...tức phụ... "

Tại sao tức phụ không để ý mình a? Mẫu thân nói người này là tức phụ của mình mà. Tức phụ thì phải chơi với mình chứ....

_____________

Quay lại chuyện trước lúc cảnh trên xảy ra.

Khi đó Lưu Tuệ cùng mẫu thân của mình là Phùng Thị và muội muội là Lưu Lệ đang ở một căn nhà tồi tàn. Cuộc sống khó khăn vô cùng, đó là một cuộc sống hoàn toàn khác trước kia. Một cuộc sống mà cả ba người nhà Lưu Tuệ đều không tưởng tượng được là sẽ xảy ra trên người mình.

Lưu Tuệ vốn dĩ là nhỏ thứ của nhà họ Lưu ở trấn Thạch Thành. Tuy chỉ là một trấn nhỏ, nhưng phụ thân y cũng có thể xem là thương nhân giàu nhất nhì trấn. Cuộc sống trôi qua tốt đẹp, mẫu thân của y vốn là vợ lẽ nhưng lại được phụ thân yêu thích. Ngày chính thê mất không lâu, mẫu thân y thành công trở thành nữ chủ nhân của Lưu gia. Trở thành chính thất phu nhân, Lưu Tuệ lúc đó nhẹ nhàng thở ra.

Cuối cùng bản thân cũng có thể ngẩng đầu mà sống rồi. Chính thất không được ưa thích hiển nhiên đàn ông của chính thất cũng không được ưa thích. Vì vậy Lưu Tuệ vốn dĩ là nhỏ thứ nhưng lại được đẩy lên làm đích tử. Vì vị ca ca cùng phụ vương khác mẹ tê của y đã được gả ra ngoài làm nam tức phụ của người khác.

Lưu Tuệ được mẫu thân dạy dỗ sai lầm, cảm thấy như vậy là đúng lắm. Dù được ưa thích nhưng y luôn cảm thấy vị ca ca khác mẫu kia luôn cao hơn y một bậc. Mà đúng là cao hơn y một bậc thật, ai biết được người ca ca vốn ám đạm cơ của Lưu Tuệ.

Gả ra ngoài xong lại như thành một người khác, rực sáng cả một vùng trời. Thậm chí vượt qua cha y, trở thành người không thể đắc tội. Ánh sáng từ y mỗi ngày một mạnh mẽ, Lưu Tuệ cảm thấy áp lực to lớn. Những lúc đó lại vuốt ngực tự nhủ, người tê đã đoạn tuyệt với Lưu gia rồi. Bây giờ Lưu gia chỉ có thể trông cậy vào mình thôi.

Lưu Tuệ cố gắng hết sức để bày tỏ tài năng muốn chứng minh là mình không hề kém vị kia.

Xem thêm: Soạn Bài Lập Dàn Ý Văn Tự Sự Kết Hợp Miêu Tả Và Biểu Cảm Lớp 8


Xem thêm: Tải Về Sát Thủ Bán Hàng Pdf, Sát Thủ Bán Hàng Minh Adam Pdf


Nhưng càng cố gắng càng cảm thấy bản thân nhỏ bé. Y ghen, tị, hận, tại sao Lưu Triệt mãi mà không tha đến y, phải luôn đè lên y như vậy.

Mãi sau Lưu Tuệ mới biết sự ghen tị này của mình là cỡ nào buồn cười. Lưu Tuệ ghen tuông tị, bởi vì ca ca cơ là nhỏ của chính thất còn bản thân lại chỉ là nhỏ của tiểu thiếp thôi. Ngay lập tức từ lúc nhỏ mẫu thân Lưu Tuệ luôn nói vào tai Lưu Tuệ ca ca khác mẫu kia và mẫu thân y là cỡ nào đáng ghét.

Bởi vậy Lưu Tuệ tự ti với xuất thân của mình lại càng ghét Lưu Triệt hơn. Lưu Tuệ cố đứng vững vì mình cũng là bé cháu của Lưu gia lại đã là đích tử rồi. Ai ngờ đâu sự kiên cường của y lại bị đánh đổ vào một khắc ngắn ngủi.

Cái ngày mà người Lưu Tuệ đã gọi là phụ thân hơn mười bảy năm đánh mẫu thân của y gần chết. Lưu Tuệ chết sững biết được mình chỉ là kết quả của cuộc tình vụng trộm của mẫu thân. Hoàn toàn không phải nhỏ của người mà mình nghĩ là phụ thân bao nhiêu năm qua.

Lưu Tuệ từng trách vấn Phùng Thị : " con đã không phải bé ruột, sao người còn nói với con những điều như vậy. Làm bé căm ghét Lưu Triệt, con có tư cách gì mà căm ghét hắn ta. Hắn ta là con cháu ruột thịt của Lưu gia, còn con, con là cái gì? Bao nhiêu năm qua người nhìn bé như vậy có phải là thấy con buồn cười lắm không? "

Bị đuổi khỏi ngôi nhà mình từng sống bao năm, bị vợ con của phụ vương ruột đối xử không ra gì, coi không bằng chó gà đối đãi. Lưu Tuệ lặng lặng chịu đựng tất cả, cảm thấy bản thân là đáng bị vậy. Bao nhiêu năm qua mẫu tử y đối xử không ra gì với vị ca ca khác mẫu kia. Bây giờ phải gánh lại đủ, buồn cười là y là bé vợ lẽ lại còn đi hãm hại người ta.

Bây giờ bị nhỏ của chính thất bạc đãi cũng mới là chính xác đi. Tức phụ của phụ vương ruột hận mẫu tử Lưu Tuệ đến tận xương tủy. Nhẫn tâm nhận tiền, nói là gả thực chất là bán muội muội y mang lại một hộ nhà giàu. Nghe nói người mà muội muội Lưu Tuệ bị ép gả là một kẻ ngốc.

Lưu Lệ dĩ nhiên là không chịu, tối đó liền theo người bỏ trốn. Lưu Tuệ biết nhưng không nói gì, vì chuyện này mà Lưu Tuệ và mẫu thân y bị tức phụ của phụ vương ruột đánh mắng một hồi.

Những tưởng chuyện này đến đây là chấm dứt ai dè vài hôm sau. Vị chính thất cơ lại đem vài tráng hán tới vừa kéo vừa lôi Lưu Tuệ, sau đó còn thẳng tay đánh ngất. Bây giờ Lưu Tuệ lại ở đây vào tình cảnh này. Y liền hiểu ra là mình chắc chắn đã bị đem thế chỗ muội muội gả đến người ngốc cơ rồi.

______________________________________

( Theo truyện mình viết thì thời này đàn ông được phép thành thân với nhau. Phái mạnh phong không có gì là lạ ở thời điểm này. Nếu mọi người muốn hiểu rõ hơn về việc này. Có thể tìm đọc " xuyên việt ta kiếm được lão công cường tráng". Là bộ mình viết về ca ca Lưu Triệt kia của Lưu Tuệ để biết thêm nha ฅ'ω'ฅ )