Boss hung mãnh 2 cả đời chỉ vì em

     



Bạn đang xem: Boss hung mãnh 2 cả đời chỉ vì em

Trần Phong cuống quýt hỏi: “Có bị tmùi hương ở đâu không?”Vương Thu Vũ vơi lắc đầu: “Không ạ, còn… còn xuất sắc.”Lần vật dụng nhì được Trần Phong ôm vào lòng, cảm hứng của Vương Thu Vũ còn mãnh liệt hơn thứ 1. Cô thấy mặt bản thân khôn cùng lạnh, trong lòng trào dưng sự hoan hỉ. Trần Phong cố gắng không lưu ý tới mùi thơm của bạn sẽ ở trong tâm địa mình nhưng cánh tay lại không trường đoản cú chủ được mà càng siết chặt hơn.Vương Thu Vũ nhẹ giọng nói: “Anh Trần Phong, em thấy khá đau, có thể… gồm thể… buông lỏng tay ra được không?”Bấy giờ đồng hồ Trần Phong new phản nghịch ứng lại, nhanh lẹ buông tay ra. Cả người cô gần như đã dựa vào anh bắt buộc anh vừa buông tay ra là cô lại lập tức bửa xuống.Cô chỉ bảo anh thả lỏng tay một chút, chđọng tất cả bảo anh buông hẳn tay ra đâu!Cô vội vã kêu lên: “Anh Trần Phong…”Trần Phong chớp nhoáng phản bội ứng lại, nhanh nhảu túm rước cô, trước lúc Vương Thu Vũ xẻ xuống đang lại ôm được cô vào lòng.Trần Phong chóng vánh hỏi: “Xin… xin lỗi, anh không rứa ý đâu. Em không trở nên ngã vào đâu chứ?”“Ngã… thì ko bổ, nhưng mà lại bị anh dọa đến sợ quá!” Vương Thu Vũ nhỏ tuổi tiếng nói một câu.Trong bóng về tối, mặt Trần Phong đang đỏ bừng. Anh khôn xiết ăn năn hận, tại vì sao vừa rồi lại… buông tay ra điều đó chứ?Anh cẩn trọng điều chỉnh tư ráng ôm nhằm Vương Thu Vũ Cảm Xúc thoải mái hơn một chút. Cô tựa gần kề vào ngực anh, ngượng gập ngùng mỉm cười trộm. Cô càng ngày càng ko kiềm chế được bạn dạng thân mình, cđọng ao ước thân cận anh hơn một chút.Nhưng cơ mà cô lại sợ anh đang cho rằng bản thân là 1 trong người thanh nữ không đứng đắn.Trong đêm hôm, hai bạn không nhìn thấy phương diện nhau. Xung quanh là 1 mảnh yên tĩnh, chỉ có thể nghe được giờ đồng hồ hít thở của đối thủ.

Xem thm: Giáo Án Tiếng Anh Lớp 7 - Giáo Án Tiếng Anh 7 Trọn Bộ




Xem thêm: 65 Hæ°Á»›Ng DẫN Cã¡Ch Trang Trã­ LớP HọC MầM Non đÁº¹P NhấT, Sã¡Ng TạO, MớI

Vương Thu Vũ dựa vào ngực Trần Phong đề nghị nghe rõ từng nhịp tlặng mạnh mẽ của anh ý. Cô âm thầm nghĩ về, tim anh ấy đập nhanh hao quá!Trần Phong nỗ lực tìm một chủ đề nói chuyện: “Khu đồng đội này cũ lắm rồi cần mạch điện cũng cũ theo. cũng có thể là sập cầu dao. Em chớ sợ hãi, cứ đọng ngồi xuống đây nhằm anh đi tìm đèn pin.”Trần Phong khôn cùng rất gần gũi cùng với ngồi công ty này cần anh bế Vương Thu Vũ cho tới ghế sô pha cùng đặt cô ngồi xuống.Đặt cô bé trong tâm xuống rồi, Trần Phong lại cảm thấy mất mát. Thật mong mỏi ôm thêm 1 lúc nữa quá!Vương Thu Vũ túm chặt rước cánh tay Trần Phong, “Ôi, anh đừng đi. Anh lần khần nơi đâu đâu, để em đi mang lại.”Trần Phong ngnạp năng lượng cô lại: “Em cđọng nói nhằm anh đi rước. Em là con gái, ví như va va vào ở đâu đã đau mất mấy ngày đấy.”Vương Thu Vũ hoan lạc trong thâm tâm, “Ở ngăn uống kéo phía trái của bàn học tập trong phòng ngủ cá nhân ấy. Bên trong gồm mấy cuốn sách, đèn pin ở góc vào thuộc.”Trần Phong gật đầu: “Để anh đi đem, em ngồi đây, đừng di chuyển ltinh tinh.”“Vâng, được ạ…” Vương Thu Vũ buông tay khỏi Trần Phong.Dù sao khu vực này cũng là chỗ mà Trần Phong bự lên nhiều năm, vì thế anh mau lẹ kiếm được đèn pin. Từ vào phòng để ngủ rời khỏi, Trần Phong ngượng gạo ngùng chú ý Vương Thu Vũ, “Anh ra phía bên ngoài xem gồm chuyện gì, hóng anh.”Vương Thu Vũ nôn nóng nói: “Anh Trần Phong, em ra ngoài cùng với anh được không? Trong chống buổi tối qua, em… thấy hơi sợ.”Giọng cô yếu hèn ớt, cùng bề mặt cũng tràn đầy sự nhút kém, đôi mắt che loáng nước làm cho Trần Phong mau chóng mềm lòng, chỉ hận quan trọng đáp ứng không còn hồ hết từng trải của cô.Trần Phong gật đầu: “Vậy… được, chúng ta thuộc ra phía bên ngoài.”

Chuyên mục: Giải bài tập