An Nặc Hàn

  -  

Ngoại truyện: Tuần trăng mậtHong Kong là 1 trong những viên minh châu Đông phương vào truyền thuyết.Một trăm năm ở dưới thống trị của thực dân, khiến thành phố nước ngoài này phần lớn có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ cồn lòng người.Đi trên con đường đông chật người, ngửng đầu nhìn các ngôi nhà chọc trời xum xuê xung quanh, Mạt Mạt sớm thân quen với cảnh nước australia trống trải hơi cảm xúc không quen, bám dính chắc cánh tay An Nặc Hàn, chỉ hại anh bị dòng tín đồ đẩy đi.Hôm qua An Nặc Hàn đã chuyển cô cho tới cảng Victoria, cảnh đêm vị trí ấy bùng cháy ánh đèn như thơ như mộng, khiến cho cô ko kìm được đánh giá cao sự phồn hoa kiều diễm của Hong Kong.Nơi này ngày bây giờ vô thuộc hỗn loạn, bạn đi con đường ngập đầy hơi rượu.Bên đường gồm một người thiếu phụ ăn mặc hết sức lộ liễu, kẹp vào tay một điếu thuốc, hai con mắt không dứt đong đưa.“Anh đái An, đây là chỗ nào?” Mạt Mạt hiếu kỳ nhìn bao bọc hỏi.“Phố Portland.” An Nặc Hàn nói cùng với cô: “Đây là nơi nổi tiếng rồng rắn hỗn tạp sống Hong Kong, nơi lừng danh về vui chơi và giải trí và gái.”“À!” Cô nhìn mấy tấm đại dương muôn màu muôn vẻ xung quanh, vỏ hộp đêm, cửa hàng mạt chược, khách sạn theo giờ.“Vì sao ước ao đưa em tới nơi này?” Ở đó cũng không có nơi nào thăm quan phượt hết, dễ thường An Nặc Hàn đưa cô tới nơi này là ao ước học tập chút tởm nghiệm trở nên tân tiến sự nghiệp giải trí.An Nặc Hàn nói với cô: “Em biết không, lúc còn nhỏ nhắn anh hay lén chạy tới chỗ này…”“Vì sao?”“Bởi vì nơi này từng có rất nhiều truyền kỳ.” An Nặc Hàn chuyển Mạt Mạt vào trong 1 hộp đêm. Tín đồ đứng quầy điều chế rượu và đúng là một mỹ thiếu phụ thời thượng, mái tóc nhiều năm nhuộm vàng sáng bóng mềm mại, trên bạn tản ra một thứ gì đó khiến người ta mừng cuống nhiệt tình…“Muốn uống gì?” bạn pha chế rượu hỏi.“Lửa cháy đốt tình.” Thấy tín đồ pha chế rượu sửng sốt cù sang nhìn anh, An Nặc Hàn nói: “Có người nói các loại rượu này hết sức đặc biệt, chỉ có hộp đêm những cô mới có.”“Đúng vậy, tôi buộc phải nhắc nhở anh, rượu này rất mạnh.”“Không sao, tôi rất ý muốn thử xem.”Không lâu sau, một ly rượu được bưng lên. Bên trên nền rượu đỏ tươi đốt lên một ngọn lửa quà rực.Mạt Mạt lần thứ nhất nhìn thấy rượu như vậy. “Rượu này thật sệt biệt!”Mỹ thiếu phụ pha chế rượu cười cợt nói: “Khi thầy tôi dạy tôi cách pha chế nó còn kể cho tôi nghe chuyện xưa của An Dĩ Phong.”“An Dĩ Phong?” Mạt Mạt suýt nữa bật bạn dậy, may là An Nặc Hàn lặng lẽ kéo tay cô.“Mọi tín đồ ở Hong Kong hầu hết từng tìm đến người bầy ông này. Ông ấy là lão đại cấp ba già sau cuối của Hong Kong. Sau khi ông ta chết đi, Hong Kong trở thành một làng mạc hội được cai trị bằng pháp luật chân chính!”An Nặc Hàn cười cười, nắm tay để trên trên ly rượu, ngọn lửa vì không tồn tại oxy dẫn cháy đề xuất dần tắt. Anh nâng ly rượu, uống không còn một hơi… Mỹ con gái pha chế rượu thấy anh uống một hơi hết một ly, thường xuyên nói: “Ông ta ưa thích uống nhiều loại rượu này nhất, hay ngồi vị trí này uống cả một đêm. Ông ấy nói một số loại rượu này đủ nóng bỏng, đủ hấp dẫn, cực kì giống một fan phụ nữ…”“Phụ nữ?” Mạt Mạt nghe nuốm liền cảm giác dạt dào hứng thú. “Ông ấy ham mê người thanh nữ ấy sao?”“Có bạn nói, ông ấy đã từng có lần thích một nàng cảnh sát. Vì nữ cảnh sát ấy cơ mà ông ấy còn không thích cả mạng sống. Thế nhưng nữ cảnh sát đấy lại lừa ông ấy… từ đấy trong tương lai ông ấy không hề tin vào tình yêu… Đàn bà đối với ông ta chỉ với phù du mà lại thôi.”“Thêm một ly nữa!” An Nặc Hàn nói.Nhân lúc mỹ bạn nữ pha chế rượu quay người đi pha rượu, Mạt Mạt tới sát bên tai anh hỏi: “Nữ cảnh sát ấy có phải cô tè Thuần không?”“Đúng.” An Nặc Hàn nhỏ dại giọng nói.Mạt Mạt đang cười thầm, chợt bao gồm một người đàn bà tuy tuổi không thể trẻ tuy vậy rất ý nhị đi vào.Khi đi qua hai người, bà nhìn chăm bẳm vào Mạt Mạt khôn cùng lâu, đảo mắt thấy An Nặc Hàn lại càng thêm hoảng hốt.Nhưng bà ấy ko nói một câu nào, đi vào bên trong.Sau khi người thanh nữ ấy đi rồi, Mạt Mạt hỏi mỹ cô gái pha chế rượu. “Bà ấy là ai vậy?”“Chị Thu là một người thanh nữ thép, bạn dạng thân có khá nhiều cửa hàng, fan Mạch Quảng. Chẳng qua bà ấy chưa từng kết hôn, bà ấy luôn nói: mấy năm nay đàn ông tốt chết không còn rồi! Có fan nói bà mê thích Hàn Trạc Thần, bao gồm phải thật hay không cũng ko biết.”“Hàn Trạc Thần?”“Đúng vậy, nghe nói ông ấy cực kì đáng sợ, bạn hai giới hắc bạch nghe thấy tên ông ta những sợ mang lại rùng mình… nỗ lực nhưng bầy bà vẫn mê man ông ta như thường, người trước té xuống tín đồ sau lại tiến lên…”Buổi tối hôm ấy, Mạt Mạt lại được nghe rất nhiều câu chuyện từ hộp đêm. Cô chưa lúc nào biết cha cô lại là 1 người đàn ông vô cùng đáng sợ, fan hai giới hắc bạch nghe đến tên ông hầu hết sợ mang đến phát run…***Do nghe kể chuyện quá say sưa, lúc Mạt Mạt và An Nặc Hàn quay lại khách sạn đã là thừa nửa đêm.Hong Kong vào đêm hôm màu sắc long lanh huyền ảo, càng diễn tả sức sexy nóng bỏng của tp tấc đất tấc xoàn này.Đứng bên trên ban công tầng bố sáu, gần như thu được không còn nửa hòn đảo nhỏ dại vào trong vòng mắt, cảnh vật thân quen dậy lên những hồi ức thời còn niên thiếu.An Nặc hàn khôn xiết ít khi nhắc tới thừa khứ của bản thân, của cả với Mạt Mạt cũng lừng chừng anh vẫn từng là 1 trong đứa con riêng không có bố, anh đã từng bị tín đồ đời chê cười, sỉ nhục… Anh còn từng khờ đần tôn sùng tín đồ kia…An Nặc Hàn cười tự giễu.Một 2 tay mảnh khảnh bao bọc lấy eo anh, bàn tay nhỏ tuổi bé vòng qua trước bạn anh đan vào nhau.Mùi mùi hương hoa hồng tỏa khắp từ trên khung người mềm mại.“Anh đái An… Anh đang suy nghĩ gì cầm cố mà nhập thần đến vậy?” Sau sườn lưng anh vang đến một thắc mắc khẽ khàng, giọng nói mềm mại kéo luồng suy xét hơi sầu muộn của anh quay về.“Nhớ lại khi anh còn bé.” “Khi anh còn bé? tất cả chuyện gì thú vị sao?” Mạt Mạt chớp mắt mong chờ nhìn anh.An Nặc Hàn cân nhắc thật lâu, mỉm cười nói: “Có! bao gồm một chuyện cực kỳ thú vị! lúc anh còn nhỏ xíu có một thần tượng, anh sùng bái người ấy, thích bạn ấy, chỉ cần nghe tên fan ấy thôi mà lại chẳng hiểu vày sao cũng có thể hưng phấn. Năm anh chín tuổi, bà mẹ bỏ việc cảnh sát, hy vọng đưa anh rời khỏi Hong Kong. Trước lúc đi, chẳngvì nguyên nhân gì nhưng anh cứ muốn gặp mặt người ấy, ước ao người ấy thủ thỉ với anh, nói cái gì rồi cũng được. Bởi vậy anh bèn lén chạy tới phố Portland, nơi bạn ấy thích cho nhất, lượn đi lượn lại ngơi nghỉ cửa những hộp đêm thường xuyên ba ngày, sau cuối cũng ngóng được bạn ta.


Bạn đang xem: An nặc hàn


Xem thêm: Những Tiểu Thuyết Hay Nhất Mọi Thời Đại Bạn Nên Đọc, 100 Cuốn Tiểu Thuyết Hay Nhất Mọi Thời Đại


Xem thêm: Mẫu Báo Giá Hàng Hóa - Các Mẫu Báo Giá Sản Phẩm Phổ Biến Nhất Năm 2020


Lúc ấy thời tiết khôn xiết nóng, anh thấy bóng lưng người ấy, phấn chấn cho nỗi tiết cũng sôi trào. Anh vừa tới vừa định nói với những người ấy vài ba lời, một thủ túc dưới quyền tín đồ ấy đã nâng áo anh hỏi anh mong làm gì. Anh nói mong muốn người ấy ký kết tên mang lại anh… bộ hạ của tín đồ ấy cười cợt sằng sặc, quăng anh ra đến 3 mét bên ngoài. Đến khi anh đứng lên thì người ấy đã ra đi rồi, từ trên đầu đến cuối không thể liếc quan sát anh một cái… nhưng anh lại vui vẻ rất kỳ, quấn quýt người mẹ nói đi nói theo về cảnh tượng dịp ấy, nói rằng tín đồ rất cool. Mẹ anh không thể nói gì, cúi đầu dùng nước vô trùng lau vết máu bên trên đầu gối anh, băng bó dấu thương…”Khi nói tới đây, khóe mồm của An Nặc hàn nhếch lên tạo thành một nụ cười.Mạt Mạt cũng ko nhịn được, mỉm cười nói: “Anh tè An, ngạc nhiên anh cũng có lúc ngây thơ như thế, khó khăn trách anh muốn tới phố Portland? gồm phải anh vẫn ao ước tìm tín đồ ta ký tên cho không?”An Nặc Hàn không thể trả lời.“Người ấy tên là gì? làm cho nghề gì?” Mạt Mạt khờ khạo nghĩ: Cô độc nhất định cần giúp An nặc Hàn kiếm được thần tượng của anh, mang chữ ký, thực hiên ước muốn của anh!An Nặc Hàn nhìn về một vị trí xa xăm, rảnh rỗi mở lời. “Người ấy tên là An Dĩ Phong…”Mạt Mạt ngây ngẩn, cố gắng thoát khỏi trạng thái láo loạn nhằm ngẫm nghĩ về thông tin mới nghe được“Chính thế! gồm phải là một trong chuyện hết sức thú vị không?”“Khi anh chín tuổi, chú Phong vẫn còn đấy không nhận biết anh?” Đây chẳng phải đồng nghĩa tương quan với việc An Nặc Hàn chưa phải con ruột của ông sao. Vắt nhưng ví dụ hai fan rất giống nhau.“Càng độc đáo hơn là vào 1 trong các buổi sáng, anh thấy quần áo ông không chỉnh tề đi ra từ phòng bà bầu anh… Ông nói mang đến anh biết ông là bố ruột của anh.”Mạt Mạt chú ý An Nặc Hàn giống hệt như lần đầu biết anh.Cô phát hiển thị phía sau sự dịu dàng và cẩn trọng của anh hình như có rất nhiều vết yêu đương không biện pháp nào bù đắp được. Cô tự nhiên nảy ra đời một một số loại tình cảm sệt biệt, không solo thuần chỉ mong muốn được anh che chắn chăm sóc, mà lại càng muốn bảo đảm anh, an ủi anh.An Nặc Hàn quay fan lại, vỗ vai Mạt Mạt. “Đã khuya rồi, em chắc hẳn đã mệt. Đi ngủ đi!”“Vậy còn anh thì sao?” Cô hỏi“Anh đi tắm.”“Em giúp anh kỳ lưng.”…Trong phòng tắm, dưới tia nắng màu bạc, những giọt nước rơi xuống sống lưng màu đồng, âm thanh huyền diệu trầm bổng.Mạt Mạt xoa chất lỏng trong trái tim bàn tay, xoa cho đến lúc nó biến thành bọt new từ từ để tay lên tấm lưng trần vô cùng co dãn đàn hồi của anh, nhẹ nhàng chà, nhẹ nhàng mang đến nỗi mỗi thớ thịt những thả lỏng dần…Mấy ngày nay, toàn bộ mọi thứ tương tự một giấc mơ, đếm ko nổi biết từng nào lần đầu ngón tay anh mơn trớn từ đầu đến chân cô, bao nhiêu lần đôi môi anh lướt qua từng phân domain authority thịt của cô….Vào các lần anh lấn sân vào trong cơ thể của cô, trong tích tắc ấy khung hình cô luôn luôn bị hạnh phúc lấp đầy, không chứa được bất kỳ thứ gì khác.Một lần rồi lại một lần, cô từ từ mê đắm sự thân mật này, say đắm anh khi thì nhẹ dàng, lúc thì cứng rắn, chuyển mọi xúc cảm của cô lên đến đỉnh.Đang đắm chìm trong mơ mộng, cô bỗng nhiên thấy trên cánh tay An Nặc hàn có một lốt dẹo dài đến 20cm. Lốt thương đang bình phục, chỉ là màu sắc của vệt sẹo đỏ hơn màu da, chú ý chắc cũng đã lâu rồi.Vì các lần An Nặc Hàn ở bên cô đều buộc phải tắt đèn, thế cho nên cô chưa lúc nào thấy.Trái tim cô đau đớn, ngón tay cẩn thận vuối ve vết sẹo trên cánh tay anh.Vết mến sâu như thế, lúc đó nhất định là khôn xiết đau.“Sau lại bị thương nuốm này?”“Vết phẫu thuật ấy mà.”“Mổ?” Mạt Mạt nghe rồi sửng sốt: “Mổ mẫu gì? Sao em ko biết?”An Nặc Hàn không trả lời.Cô hối hả hỏi cho cùng: “Anh nói đi nào?”“Khi sống Anh tất cả một lần bổ bị thương ngơi nghỉ khuỷu tay đề xuất mổ.” An Nặc Hàn nói: “Anh sợ đầy đủ người lo ngại thế yêu cầu mới ko nói.”Mạt Mạt nghĩ đến việc anh nằm một mình trong căn bệnh viện, bên người chẳng bao gồm một ai không còn lòng chăm sóc anh, trong tâm địa cô lại càng cực nhọc chịu. “Chuyện xẩy ra lúc nào?”“Ba năm trước, sau hôm Tiêu Thành bị đánh, em tất cả nhớ không, bọn chúng mình hotline điện thoại… nói được một nửa…”Mạt Mạt nhớ lại, bầy họ gượng nhẹ nhau trong điện thoại, cô bắt đầu nói được một ít thì sẽ dập máy. Tiếp đến gọi lại thì anh lại tắt máy.Về sau cô gọi điện anh, anh từng nói: Đã thọ rồi không rảnh rỗi như thế.Cô nhận định rằng anh ngơi nghỉ bên cô nàng khác, thế nào thì cũng không ngờ rằng khi đó anh đang phía trong bệnh viện…“Vì sao anh ko nói cho em biết?”An Nặc Hàn quay người nhìn cô…“Bởi vị em đang ở trong bệnh viện âu yếm Tiêu Thành.”Cô cũng ko nói bắt buộc lời, nhị tay bao phủ lấy cổ anh, bờ môi in lên môi anh.Anh ôm cô, quay người đặt cô dựa gần kề vào tấm kính trong veo trong chống tắm, điên loạn hôn cô. đồng thời ấy, bàn tay to kéo dây sống lưng chiếc áo ngủ của cô ý xuống, lật vạt áo của cô ra, để lộ khung người mềm mại mặt trong.Hô hấp của anh ý pha trộn một ít hương rượu, ánh nhìn anh nhiễm ít men say, cơ thể thuần khiết trong ánh nhìn anh mang màu sắc quyến rũ.Ngón tay anh trượt trên nước domain authority của cô, bàn tay mạnh bạo cứng rắn cưng nựng thai ngực trơn tuột bóng.“Ưm…” nhì đám mây đỏ rực đáp lên đống má Mạt Mạt, cơ thể mảnh mai run rẩy.Cô ưỡn trực tiếp người, đón ý lựa theo nụ hôn với sự vuốt ve của anh, nhằm anh ko kìm chế gì mà lại nhấm nháp bầu ngực, bả vai cô… để cảm xúc mãnh liệt trong những lúc cơ thể bọn họ quấn lấy nhau bùng cháy.Những ngọn đèn của vắt giới bên phía ngoài rực rỡ, làn nước chảy của cụ giới bên phía trong dao động dập dềnh…An Nặc Hàn dùng khuỷu tay đẩy nhì chân cô ra, nhằm dục vọng đang trướng phồng đi thẳng liền mạch vào.“A!” Mạt Mạt ngấc đầu, sự nhức trướng dữ dội khiến cả người cô mất cảm giác, bủn rủn phụ thuộc vào tấm thủy tinh sau lưng, chịu đựng đựng sự va va kịch liệt của anh…Anh ôm thắt sườn lưng cô, rút khung hình ra, rồi lại một đợt nữa tăng tốc đi vào. Một lượt rồi lại một lần, va đụng long trời lở đất, từng nhịp sóng sảng khoái khôn cùng kéo tới, hành hạ con người quyến rũ cô. Khung hình mẫm cảm chưa hề nếm demo tình yêu kinh hoàng như vậy, một đợt khuây khỏa lên tới mức đỉnh, mỗi một lần dây thần kinh lại như muốn đứt đoạn trong sự căng chặt.“Anh tiểu An…” những giọt mồ hôi tràn ngập toàn thân. “A…”Cô bám dính chắc vào cánh tay cường tráng của anh, không chấm dứt co rút trong những khi anh tăng speed ra vào, trong những khi ra vào kịch liệt…Có lẽ vì vì rượu, anh tương tự như người mất lý trí phạt cuồng chiếm giữ cô, biến đổi hàng loạt các tư núm khác nhau, với tất cả góc độ, khỏe mạnh xâm nhậm, đụng đến vị trí sâu nhất, rời đi rồi lại tiến vào…Không hoàn thành không nghỉ…Cuối cùng, khi khung người nóng bỏng dưới máu tấu dữ dội phóng vào khung hình cô, Mạt Mạt cũng không bảo trì thêm được, sự vui vẻ tăng vọt rồi mượt oặt trong tâm địa anh…“Anh tè An, em yêu anh, em vô cùng yêu anh!”An Nặc Hàn nâng cô dậy, bế cô lên giường. Anh phủ lên người cô, liên tục khiêu khích khung người cô, mãi cho tới khi cô trào lên nhiệt tình, cuốn chặt lấy anh.Anh bóc tách hai chân của cô ý ra, lần lắp thêm hai đi vào.Không nhớ rằng đã làm từng nào lần, sau đấy Mạt Mạt quả thực quá mệt mỏi, ý thức trở yêu cầu mơ hồ…“Mạt Mạt?”Cô nghe thấy tiếng call của anh, mơ mơ hồ nước hồ mỉm cười: “Em mệt mỏi quá rồi.”Sau đó, cô nặng năn nỉ chìm vào giấc ngủ.Lần tỉnh dậy tiếp theo, trời đang sáng.Cô mở mắt, thấy bạn dạng thân đã ôm cánh tay anh.Hai tay An Nặc Hàn ôm trọn lấy khung hình cô từ phía sau, ôm cô vào giữa khung hình cường tráng của anh.Cô di chuyển khung người mất cảm giác, bên cạnh ý mong muốn phát chỉ ra anh vẫn chưa ra khỏi cô, sử dụng sự ấm áp lấp đầy cô.Mạt Mạt lặng lẽ dùng chân tra cứu kiếm chân anh, đậm chất ngầu và cá tính dùng đầu ngón chân nhỏ dại nhắn ma tiếp giáp ngón chân anh, sống lưng bàn chân, từng chút một…Thấy An Nặc Hàn không thể phản ứng lại, Mạt Mạt càng có tác dụng tới, đầu ngón chân dịch rời về phía gan bàn chân anh, đụng nhẹ như có như không.Anh kiêng đi một chút, cô tinh nghịch thường xuyên ma sát.An Nặc Hàn đùng một phát mỉm cười…Chân cuốn đem chân cô, nhì tay ôm eo cô…“Còn mong mỏi à?” Cô run sợ hỏi“Không phải.” Anh nâng khuôn phương diện cô, khẽ hôn một chút: “Là muốn liên tục chuyện tối ngày hôm qua vẫn chưa làm xong.”Anh nắng và nóng sớm mai tươi đẹp, triền miên vẫn còn đang tiếp diễn…Cả đời làm thế nào đủ?